Trên sóng nước bềnh bồng chùm hoa tím
Ghe thương hồ theo con nước ngược xuôi
Tiếng mái chèo khua theo mùa nước nổi
Anh bỗng giật mình nghe rộn tiếng em cười.
Từ thuở bé theo mẹ cha đi khắp xứ
Sống nổi trôi lang bạt khắp đó đây
Mắt vẫn sáng, nụ cười xinh đáo để
Làn da nâu giòn trong mưa nắng miền Tây.
Ghe hàng em ăn theo mùa nào thức nấy
Dâu Hạ Châu, cam quít, rồi mận ngọt Phong Điền
Sao không thấy em treo tình trên cây bẹo
Để anh được giả đò ướm thử làm quen.
Chiều hong khói lam chiều bay bảng lảng
Nồi cá kho, lụp bụp tiếng cơm sôi
Cời bớt lửa, canh rau chiều đạm bạc
Vẫn không làm vương vấn tiếng em cười.
Cha dạo khúc đàn kìm mang nỗi buồn xa xứ
Câu vọng cổ mẹ ngân hòa theo nhịp gõ song lang
Tiếng em hò gởi theo bao niềm mơ ước
Lúng liếng nhìn, bóng nước xao động ánh trăng.
Tuổi mười tám được mấy lần diện phố
Cùng người yêu tha thướt dạo chợ xuân
Nụ hoa vàng đưa hương có làm lòng em nao nức
Mắt liếc cười ai đó chợt xao xuyến bâng khuâng?
Bông bần trắng rụng theo dòng kênh trôi miết
Rủ lũ ong về gieo hương mật cho đời
Thương cô gái nụ cau tròn vừa nhú
Mong tiếng cười em mãi trong vắt tinh khôi.
N.A.B (Cần Thơ)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét