Nguyễn Thị Như Tâm
Nhớ thôi cũng đủ một đời,
Trăm năm con sóng nói lời của sông,
Em về gió bấc chiều đông,
Thổi vào ta những vết bầm rát tim!
Trưa nay không ngủ đi tìm,
Một tôi một bút qua miền mưa bay.
Thấy sầu ai treo ngọn cây,
Lỡ tay nhặt xuống rơi đầy lòng tôi!
Em về tỏa bóng đời tôi
Trái tim Bồ Tát, mắt ngời từ bi!
Vì em, tôi làm Sa di
Lên chùa niệm Phật chỉ vì... yêu em!!!
Rong chơi mê mải chốn này,
Giật mình ngoảnh lại lỡ vay kiếp người!
Trắng tay sau mỗi cuộc chơi,
May còn sót lại nụ cười của em!
N.T.N.T (TP. HCM)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét