Gửi quê mùa bão năm 2013.
Nằm trên giường nghe radio, lòng tôi đau quặn lại. Hai hàng nước mắt chảy dài trên khóe mắt, làm ướt một vùng gối…
Nằm mà tự hỏi: Sao miền Trung tôi khổ vậy, cái khổ cái nghèo đeo bám dân tôi chưa đủ hay sao, mà giờ phải chịu những trận “phẫn nộ” của Mẹ thiên nhiên.
Thành phố này đang nằm ngủ ngon lành như một đứa trẻ. Còn quê tôi đang phải gồng mình chống bão, hơi thở quê hương từng ngày tôi vẫn đang cảm nhận được. Tôi có thể cảm nhận được cha tôi thức trắng đêm để canh bão, để theo dõi tình hình bão như thế nào. Má tôi lo chạy cho đàn gà, đàn vịt và lặng người nhìn đám rau chìm trong nước. Lũ em thì ôm chồng sách vở nấp ở nơi nào đó. Những tập vở còn thơm mùi mực, hương giấy. Năm học mới bắt đầu chưa lâu, vậy mà sách vở đã nhăn nheo, quăng mép vì ướt. Bão kia lấy đi những trang sách, nhưng bài học của em tôi xin đừng lấy đi.
Ba gọi điện thoại lúc chiều, giọng ba ngắt quãng run run làm nước mắt tôi trực trào. Tôi nghe văng vẳng đâu trong điện thoại tiếng mái tôn đập đùng đùng, từng viên ngói rơi xuống nền bể loảng xoảng, gió rít mạnh làm tôi nghe tiếng được tiếng mất, tiếng có.
Từng viên ngói rơi xuống, như rơi vào tim tôi vậy. Đau lắm. Tôi muốn chạy thật nhanh ra ngoài bến xe, vẫy đại một chiếc xe nào đó mà về quê, về phụ ba chống bão.
Dòng tin trên radio như cứ đưa tôi về quê hương vậy, giọng ba má cứ nhạt nhòa theo từng lời nói của người dẫn chương trình…
Dân quê tôi đang “đứng” chịu những cơn bão…
Bão ơi, sao mày cứ về quê tao hoài vậy, dân quê tao có làm gì mày đâu? Mày có biết, dân miền Trung bọn tao đã phải chịu khổ cực, lam lũ lắm rồi không. Sao hết bão này đến bão khác vào quê tao làm gì. Nắng thì cháy đầu, từng đám ruộng “khát nước”, mưa thì ngập chỗ này, úng chỗ nọ... dân quê tao khổ đủ lắm rồi. Cần lắm hai chữ “bình yên”.
Hình dân quê tôi trên tivi, trên những bản tin toàn chìm trong nước, những nóc nhà có tiếng người í ới kêu cứu. Người già người trẻ thi nhau lội trong biển nước, nhìn thương lắm. Dân quê tôi còn phải chịu những tai ương nào nữa đây? Cái nghèo cái khổ chưa đủ hay sao?
Thành phố đã đi ngủ, căn gác trọ đêm nay chưa ngủ, bốn thằng con trai miền Trung cứ tưởng là mạnh mẽ nay cũng yếu lòng. Một thằng khóc, hai thằng nấc, thằng còn lại quay lưng vào vách mà nhớ nhà, không biết tình hình bão ở quê như thế nào? Bốn trái tim hướng về quê nhà mà gọi “bão ơi, tao xin mày…”
“… chiều nay tin bão phương xa, lòng con chua xót… con chưa về, chưa về lòng thắt cơn đau.”
Bão lòng chúng con đau lắm…
N.V.T (Cao đẳng phát thanh truyền hình II)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét