Một đêm không phải trăng mờ
Bên giàn hoa ti-gôn chưa nở
Một người kiễng chân lên
Và một người cúi xuống
Vết son đầu đời cam tâm mất trộm
Một ngày không có gió dữ
Bước lên xe giắt đầy hoa hồng đỏ
Một nửa nhận. Và cho.
Tôi như thấy có thêm một phần tình yệu, lòng tin, niềm tự hào, sự sẻ chia… mà tôi cho là thánh thiện
Trong từng hơi thở ban ngày
Trong cả giấc mơ giữa đêm
Và tôi bước đi…
Đường đời khập khiễng
Tôi cứ ngỡ sẽ bằng phẳng hơn với đôi chân cao thấp từ hai nửa con người
Nhưng vì sao anh ơi!
Tôi cố bước đi, cố gượng mình, so chân tìm sự thăng bằng mà quên mất một cánh tay không phải của mình
Cánh tay trì níu tôi vào một nửa bản chất, thói quen, tập tục… vô hình xa lạ.
Chỉ có trái tim còn vẹn nguyên
Cho tôi sống bằng xúc cảm của chính mình
Và sức mạnh để giữ gìn
Một nửa không tôi
08/5/2013
VỌNG…
Anh đi về cuối con đường
Biết chăng có một nỗi hờn không tên
Anh đi về phía lặng thinh
Nụ cười lẩn khuất tội tình trong em
Nợ tình là nợ dịu êm
Tiền không trả được, chạm thêm nỗi buồn!
Muốn đi tìm gió trên nguồn
Trả anh chút lãi mà buôn cầu vồng
Vòng tay siết chặt thinh không
Tình em trót đã ngút trông. Lỡ mùa
01/ 2011
VỀ LẠI VŨNG TÀU
(Gửi quê hương, nơi từng sống thuở thiếu thời)
Nắng giăng giăng đỉnh nhớ
Mây thoai thoải dốc thương
Biển xanh xanh kí ức
Bước tần ngần quê hương!
Xưa Vũng Tàu biển hát
Lời ngàn năm, ngàn năm…
Làm sao bé hiểu hết
Khúc tự tình lặng câm!
Hỏi gió từ đâu đến
Mà xô sóng trào dâng?
Hỏi mây từ đâu đến
Mà lơ lửng phân vân…
Ngày xưa còn thơ dại
Tắm mình trong biển xanh
Ngước mắt tìm mây trắng
Thấy mình thật mỏng manh!
Hôm nay ta trở lại
Rưng rưng nỗi Tương Kỳ
Niềm Tao Phùng ngây dại
Níu chặt bước ta đi…
24/7/2012
* Tương Kỳ và Tao Phùng là tên những ngọn núi ở Vũng Tàu
L.T (An Giang)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét