MẸ
Mẹ là nắng mẹ là mưaMẹ vừa cổ tích mẹ vừa ca daoĐắng cay thì mẹ nhận vàoBao nhiêu thơm ngọt lại trao cho đời
Con đầy là lúc mẹ vơi Dòng sông nước mắt nụ cười mẹ choThời gian trĩu nặng con đòMẹ đưa con đến chạm bờ rồi xa
ĐÊM XUÂN
Mẹ ơi giọt nước mắt xuânCon dành cho mẹ hết phần yêu thươngXuân này con vẫn tha phươngMãi vọng mẹ - cõi vô thường sắt son
Đêm xuân lòng héo dạ honLời mẹ yếu ớt tâm hồn con đauXuân này chờ đón xuân sau?Cho dù con vẫn qua cầu nhiêu khê
Mong manh sương khói vỗ vềNhìn nhành mai nở bốn bề lặng thinhĐêm xuân nức nở một mìnhMẹ xa xôi quá người tình nơi đâu!
NỖI ĐAU
Hơi thở mẹ giờ mong manh sương khóiThèm vòng tay ôm mẹ mỗi đêm vềNỗi cơm áo trên vai con trĩu nặngThương mẹ già héo hắt bến sông quê!
MIỀN XANH CỎ
(Viết tặng nhà thơ Lê Bá Duy và Thục Nguyên)
Cuối năm mẹ bỏ đất trời
Về miền xanh cỏ hát lời cỏ hoa
Chiều run nghe khúc cầm ca
Hai dòng nước mắt vỡ òa đắng cay
Mẹ đi lạc tháng năm gầy
Trắng chiều mưa bụi đong đầy tiễn đưa
Mẹ ơi nào dấu chân xưa
Hằn soi dĩ vãng bấy mùa thương yêu
Tìm đâu tóc mẹ bạc chiều
Giữa miền cát bụi tiêu điều gió sương
Cúi hôn ảnh mẹ làn hương
Là miên viễn cõi thiên đường con đau
D.T.V (TP. HCM)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét