TRANG THƠ CHỦ NHẬT: VỠ TUNG BỜ CHIA PHÔI - Thơ Ngọc Bút
Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014
QUÊN MẤT THỜI LẺ LOI
buồn ơi xưa thăm thẳm
em đứng khóc một mình
đêm vô cùng vô tận
người xa người lặng thinh
nhớ thành phố trăng soi
nhớ thành phố sương mờ
một góc đời bé mọn
hẹn sẽ về mai sau
anh hiền như đất quê
em hiền như cỏ dại
giòng sông xanh bình lặng
ngước nhìn trời chứa chan
anh sẽ về phải không?
sao trời long lanh khóc
lá đường đêm rã mục
gót nhỏ nhẹ thầm thì
thương anh và thương em
*
anh về từ phiêu bạt
anh về như từ mơ
em nửa đời ngóng chờ
em nửa hồn xiêu lạc
nhìn nhau vui chất ngất
vỡ tung bờ chia phôi
tóc huyền xưa có bạc
quên mất thời lẻ loi
khờ như đôi bạn nhỏ
chưa hề nói yêu thương
thênh thang lưng ngựa bạch
sầu mỏng hơn tơ vương
*
tay ngỡ ngàng dụi mắt
tay giữ lấy thiên đường
mặt trời hồng chiếu rọi
(1972)
CHIÊM BAO
Anh bơi trong dòng sông chảy xiết
Sóng mênh mông em ở nơi nào
Anh bơi trong dòng sông cuồn cuộn
Thấy mênh mông em ở phía chân trời
Dáng em nhỏ như thuở nào mười tám
Tóc ngang vai xao xuyến môi cười
Em không khóc mà mắt long lanh ướt
Cho lòng anh quên hết nỗi đau đời
Bến bờ bình yên anh đã đến
Bỏ sau lưng sóng gió trùng khơi
Chuỗi ngọc an nhiên còn trong túi
Quà cho em, gởi về phía chân trời.
*
Vẫn còn em, bên đời mãi mãi (*)
Vẫn còn em trong nỗi buồn vui.
(2012)
(*) ý nhạc TCS
TRO BỤI
Mai kia tro bụi lên trời
Hay tro bụi rớt giữa đời mênh mông
Hay về hòa lẫn nước sông
Cho ta tắm mát giữa lòng quê xưa
Thì thôi cũng một lần đưa
Một lần tiễn biệt cho vừa lòng nhau
Người xa xôi, tình thâm sâu
Gặp nhau giây phút thương nhau hết đời
Mai kia tro bụi phận người
Hư không một cõi để rơi khối tình.
(2012)
N.B
Tags:
Ngọc Bút,
Thơ,
TRANG THƠ CHỦ NHẬT
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét