PHỐ NÚI TÔI VỀ - Thơ Lê Phương Châu
Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014
Thăm bến xưa - ngày trở lạiĐường mây sa thấp thẫn thờĐâu rồi hàng thông vi vútCà phê dinh điền tựa lưngHồn thơ chiều trôi rưng rưng
Bào sâu đống tro tànBốn mươi năm vò đầu ký sửTrang sách ngập tràn khói lửa vùng cao Tôi bới tìm lại tôi trên dòng sông vô tận
Sóng soải cơn buồn cỏ ướt trăm nămÔi cao châu của tôi ngày ấyTreo ngược ký ức vô biênThân già hàng thông tróc gốcVàng son một thuở muộn phiền
Tôi về bên ly cà phêNhỏ từng giọt đắng ê chềNgười xưa nay đà thiên cổNhìn tôi gót nhẹ đi về
Người ơi tôi rơi nước mắtGót tôi chết lặng hiện giờNgọn tôi vườn người buộc chặttàn thân - tôi hoá ngu ngơ
Bốn mươi năm - gió lùa qua cửaTình người là sợi ngàn nămChiều nay dựa bóng thinh khôngDốc buồn phơi tình đơn lẻCát bụi thì thầm tiếc thươngNhỏ to một trời diệu vợi!!!
Pleiku 16.12.2013L.P.C (TP. HCM)
Tags:
Lê Phương Châu,
Thơ
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét