Giáng sinh rồi khoác áo đi anh
Cơn bấc đầu non chiều xanh thả gió
Gói hương thầm trong cỏ
Em gửi về ươm đoá yêu thương
Biết xa anh em cũng chẳng quen đường
Con phố lạ rối chân em tìm mỏi
Tiếng kinh cầu linh thiêng Người hỏi
Em cúi mình làm dấu thánh A Men!
Giáo đường đêm ấy lắm người chen
Lòng thành tin nguyện vì Đức Chúa
Giáng sinh rồi chắc là cũng sẽ quen
Tự đi lễ cầu, ra đường không quên khoác áo
Giữ ấm người trong đêm gượng gạo
Vì những thớ vải dày, không phải vì tay ai đó đan tay
Tháng Mười Hai trọn mùa bấc rét run lay
Em đủ nhớ anh đủ thấy mình biết khóc
Tháng Mười Hai ba mươi mốt ngày trôi qua khó nhọc
Em hát thánh ca buồn lau nước mắt không anh.
PHƯƠNG PHƯƠNG
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét