Tôi nhìn lên cành phượng rũ
Vô tình rơi bóng xuống dòng sông
Nước chảy hoài
Sao không trôi nổi bóng
Cứ bấp bênh như đời người
Tôi nhìn lên cành phượng rũ
Cháy hết mình tiễn mùa sang
Cháy trong chiêm bao điệu Áp - sa - ra lơ lẳng
Chiêm nương ngực trần cười vỡ tháp Dương Long
Tôi nhìn lên cành phượng rũ
Mảng trời đọng đầy mắt thu
Mảng trầm nào lòng tôi bối rối
Gom xuân lấp lánh phía quê nhà
Tôi nhìn lên cành phượng rũ
Âm âm ai gọi dưới chân mình
Phụ Ngọc một thời rực lửa
Biết ai còn nhớ những người xưa
Tôi nhìn lên cành phượng rũ
Bầu trời ngậm sữa mùa xuân
Tiếng chim hót ve vuốt hồn cầu cũ
Hạt phù sa bung nở mùa màng
Tôi nhìn lên cành phượng rũ
Ai còn ai nhớ chuyện ngày xưa!...
N.N.T (Bình Định)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét