sương mai vắt hạt trần lên những ý nghĩ đã mệt mỏi qua đêm trắng
ảo ảnh chiêm bao khép mắt
cơn thôi miên đã thấu thị một vũng trời
những con hình nhân nhại bóng
nhại lời câm
những màn múa rối
đứng lại một trận thu bắt chước
nhập nhằng những mê lộ mùa
không một khởi điểm
không cảm xúc
dành cho sáng tạo mới
hãnh tiến đã không chọn niềm an phận
lao đao lắp ghép những sự không thật khuất mặt
cơn xấu hổ không thể đọng lại trong trái tim lừa dối
vùng vằng theo gió mà bay
chiếc mặt nạ che chắn cho đôi mắt rựng khóc
nhại một nụ cười an nhiên trên nếp nhăn thân xác
trong ngách đêm đã khép
câu thơ vẫn còn mê sảng
lưu cữu trong trận dự cảm về một đức tin đã không còn
thời tiết bưng mặt khóc một ngày buồn đã chết non
bức tường trắng phục tang cho tờ kinh bị đánh cắp
rơi ra trên mộ phần vô chủ...
P.U (Bình Thuận)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét