ĐƯỜNG EM VỀ - Thơ Trần Võ Thành Văn
Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015
vẫn là sương lạnh neo mái phố
mùa đông chạy nốt bản ca buồn. đưa em về bên kia hiu vắng
anh bỗng già hơn sau cái vẫy tay
lẩy bẩy từng ngón rời mớm điệu
đêm và anh lệch quỹ nỗi buồn
dường khắc khổ từ lâu không thể chạm nốt trầm neo mái phố.
không thể kín bờ vai em heo hút khuôn trời
không thể níu tiếng hài dịu vợi.
đường em về
đăm đắm mùa đông. đưa em về
anh lạ lẫm chính anh
đêm lạ lẫm nhìn mùa đông độc tấu
nốt lặn trên vai
nốt dầm mê tóc
nốt thừa nào trôi nổi đời anh? có gì trong đôi mắt anh sâu?
mà mùa đông lựa con đường phụng sự phải cô đơn nơi em
phải lạc lõng nơi em
độc tấu về anh một bản ca buồnT.V.T.V (TP.HCM)
Tags:
Thơ,
Trần Võ Thành Văn
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét