Bóng tàu in xuống sân ga
Hoàng hôn chầm chậm lăn qua, ngày buồn
Rũ lòng mỏi cánh yêu đương
Dốc đời gieo nhớ, gieo thương trăm chiều
Ngổn ngang viên đá rong rêu
Đôi bàn chân, bỗng tan theo, chiều tà
Buông chi làn tóc thướt tha!
Trông mong vời vợi, đường xa mịt mờ
Nắng còn neo đậu môi hờ?
Trái sầu giăng lối đôi bờ chia phôi
Cánh chim phiêu bạt chân trời
Em đi bỏ tiếng ru hời tháng năm!
Ẩn trong đôi mắt xa xăm
Giấu bao cay đắng âm thầm trong tim?
Tàu đưa em đến mọi miền
Tiếng còi nhoi nhói, màn đêm úa tàn
Về đâu chân bước lang thang?
Chôn bờ cát trắng Nha Trang, một thời
Biển còn vỗ sóng trùng khơi?
Trách ai vội vã bỗng dời gót chân!
Buồn chi không nói, âm thầm!
Ngập ngừng,chiếc lá vườn trần thoáng bay
Câu thơ còn vướng bờ vai?
Em đi vạt nắng thương hoài ngàn năm!
Trót mang số kiếp phong trần!
Bài thơ lục bát gieo vần thương thương
Tiễn em về cuối con đường
Hồn bay lãng đãng về nương tơ trời
N.V.A (Bình Dương)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét