Sao em là... người đàn bà đơn thân?
Sống âm thầm trong dông tố
Nén lòng, thị phi, trong chiều ráng đỏ
Ôm giọt máu đào, lỡ trót vương mang..!
Có phải chăng?
em qua thời con gái xốn xang
Yêu, nhớ, khát khao
âm thầm, chôn vùi năm tháng
Nhớ người đàn ông, đêm về... đắng lòng đành quên lãng
Hạnh phúc cuối cùng... che chở nuôi con...!
Em một mình lặng thầm héo hon
khi những ngày dông bão
Lặng lẽ nhìn tuổi xuân đi qua làn tóc rối
Mơ một chiều... xa xăm vời vợi
Thèm gối đầu... trên một vòng tay...!
Những chiều cuối năm
Em đếm thời gian qua kẽ tay
Ngóng ai trên chuyến tàu xuôi ngược?
Đôi mắt dịu dàng kia ánh lên tia nhìn bao dung có được
Chấp nhận một mình... đơn độc trong bão dông
Em người đàn bà đơn thân, gót chân trần... nâng gót chân son...!
T.T (Gia Lai)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét