Đông sang trắng xóa ngày về
Mênh mông mưa khóc dầm dề nhớ quê.
Mận trồng từ buổi con đi
Hoa giờ chắc đã nở chi chít cành?
Bỗng thèm thiên lý nấu canh
Bỗng thèm róc mía mà giành với em.
Quê nhà đồng ruộng lấm lem
Thương thương dáng Mẹ ngồi têm cơi trầu!
Nắng chiều con hát lưng trâu
Gió chiều con đợi cắm câu ao làng.
Cha ngồi với ánh chiều vàng
Giờ con mới hiểu trái ngang cuộc đời!
Thẹn ngày xưa biết bao lời
Đêm nghe trăng lạnh một thời ấu thơ…
X.T (TP.HCM)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét