em có về mùa xuân
mùa xuân có về qua đây không
cội mai già sao chưa chịu trổ bông
và em có về nơi này không
hay con chim còn mê mãi hót trong lồng
ta và cành mai chờ nở muộn
dắt díu nhau qua cánh cửa tàn đông
phải chi có mùa xuân nào đi thật chậm
cho năm cánh tàn tạm biệt được khoảng sân
sợi tóc ở gần vội vã rụng xuống chân
ta nghe tiếng xuân thì rơi theo vỡ vụn
nụ hôn cũ mấy mươi năm lưng chừng mặt
biết còn nồng khi môi gặp lạ màu son
rêu phong ở lâu dần tưởng quen
ta xếp kín tuổi thơ trong bao giấy đỏ
chiếc áo mới ngày xuân ta khen còn mắc cỡ
có mặc lại lần nào để nhớ chưa em
em rồi sẽ về qua đây phải không
dù con chim vẫn phải hót trong lồng
dù cội mai già đã trổ hết bông
và dù ta không còn mình một bóng…
… phải không...
Dẫu là gọi một cái tên
Cũng có lúc lợi dụng mùa Xuân rong chơi
ta một mình đứng giữa chợ phồn hoa
đầu đội nón rơm mà la inh ỏi
tay dắt gã si tình
mang theo mấy câu thơ thiếu vần
ngóng tìm em khắp nơi
chợ nói em đi tìm vui
cho quên nỗi buồn
chợ nói em chui vào bóng tối
cho khỏi nhìn thấy màn đêm
ta đợi và hoa cùng đợi
hồng chờ trên má – thược dược đỏ chờ môi
mai vàng chờ mặc “áo tiểu thư” cho người con gái
một năm xin có mấy ngày
đảo điên giả vờ trốn chạy
có lẩn đâu trong chợ Tết đông người
ta vẫn được thấy và níu em ngồi lại
dẫu là chỉ để gọi một cái tên
khi mùa Xuân đang đến…
thiệp xuân
thiệp gửi qua một đại dương
mùa xuân biết có tìm đường tới thăm
hay là xuân lại chậm chân
như tôi ngày nọ đứng tần ngần theo
hai chiếc guốc
hai bàn chân - guốc một đôi
chiếc theo xuân cũ đến nơi xa rồi
chiếc còn lại - ở với tôi
đi cho hết một lẽ loi xuân này
N.Đ.H (TP. HCM)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét