Em đã đan chiếc lồng bằng những sợi lạnh lùng và quên lãng
Nhốt anh và đổ đầy vào đó nỗi nhớ
Em cho anh ăn bằng nỗi nhớ?
Không bao giờ! Không bao giờ
Anh muốn uống môi em
Anh muốn uống gương mặt em
Anh muốn ăn từng lời em thỏ thẻ
Anh muốn ăn e ấp em khi chúng mình lột những chiếc vỏ bọc
Anh không muốn sinh tồn bằng cách gặm nhấm nỗi nhớ
Không bao giờ, không bao giờ
Em ở đâu ở đâu?
Hãy mang đến anh con tim cháy khát
Đốt hết những lạnh lẽo vây quanh
Hãy trả anh tự do
Hãy đốt sạch nỗi nhớ
Anh muốn cháy hết vào em!
B.H.P (Quảng Nam)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét