Khi đọc xong bài thơ này, tôi vội vàng cầm bút để ghi lại ngay những nỗi niềm đang dâng tràn trong tâm hồn tôi. Một nỗi niềm đồng cảm sâu sắc về nỗi nhớ Mẹ, nhớ nhà, nhớ quê hương của những đứa con phiêu bạt làm ăn nơi đất khách quê người khi Tết đến Xuân về.
Thông tin cá nhân: (VanDanViet) Địa chỉ: 108 Phan Văn Trường TP Huế
Điện thoại: 0946370099
_____
TUYẾT BỎNG – NỖI LÒNG CỦA NHỮNG ĐỨA CON XA XỨ!
(Cảm nhận về bài thơ Xuân nhớ Mẹ của tác giả Ngọc Mai Bắc Mỹ)
XUÂN NHỚ MẸ
Đông đến trời xa hoa tuyết lượn
Xuân nhà ta lỡ hẹn bao năm.
Mẹ chờ con đã bao mùa tết
Quặn thắt lòng đau, Mẹ tảo tần.
Thương quê kính Mẹ ươm mầm mới
Tặng bạn đầu xuân một tấm lòng
Xuân đến lòng con buồn đứt dạ
Vùi mình trong đông lạnh buốt da.
Bánh quê, Mẹ nấu hương còn nóng
Thoảng đến quê xa ấm cả lòng
Thương Mẹ nhớ nhà dâng lớp lớp
Khóc thầm ôm Mẹ những ngày đông.
Đông đến trời xa, Xuân nhớ Mẹ
Nhớ nhà nhặt tuyết kết thành hoa
Dâng tặng quê hương bao mùa nhớ
Ân tình con Mẹ đón xuân xa.
Khi đọc xong bài thơ này, tôi vội vàng cầm bút để ghi lại ngay những nỗi niềm đang dâng tràn trong tâm hồn tôi. Một nỗi niềm đồng cảm sâu sắc về nỗi nhớ Mẹ, nhớ nhà, nhớ quê hương của những đứa con phiêu bạt làm ăn nơi đất khách quê người khi Tết đến Xuân về.
Cũng như bất kì ai khác, trước tiên tôi nghĩ đến cái tên cho bài viết. Và không hiểu sao, hai từ Tuyết bỏng hiện ngay lên và nó cứ luẩn quẩn, lúc ẩn lúc hiện trong tôi không dứt. Tôi đã đọc tiểu thuyết Tuyết bỏng của nhà văn Xô Viết Yuri Bondarev. Tuyết bỏng viết về cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của nhân dân Liên Xô chống phát xít Đức trong thế chiến hai. Bây giờ lấy lại cái tên này không biết mọi người có cho là tôi "Chôm” hai từ Tuyết bỏng của Yuri không? Trong tôi có sẵn câu trả lời là: Không. Nó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi. Và Tuyết bỏng này không phải là Tuyết bỏng trong chiến tranh, mà nó là Tuyết bỏng trong cuộc sống mưu sinh đời thường, Tuyết bỏng trong tâm hồn những người con xa xứ. Ông Yuri Bonđarev và các bạn đọc đáng kính ơi, hãy tha thứ và cho phép tôi dùng lại hai từ Tuyết bỏng này nhé.
Còn bây giờ xin mọi người quay lại với Xuân nhớ Mẹ của tác giả Ngọc Mai cùng tôi. Sau mỗi bài thơ hay tản văn, gửi đăng trên vandanviet.net, Ngọc Mai thường chua thêm hai từ Bắc Mỹ sau tên của mình. Làm vậy, tôi biết Ngọc Mai không có ý khoe cái mẽ của mình. Giản dị chỉ là thông điệp tác giả muốn giới thiệu vị trí địa lí, nơi anh đang sinh sống và làm việc. Bắc Mỹ, đó là vùng đất của nước Mỹ giáp Canađa. Nơi đây mỗi khi đông về tuyết phủ trắng trời, trắng đất. Sự giá buốt của nó cũng chẳng kém phần khủng khiếp so với mùa đông của vùng ALASKA xa xôi. Anh sống cách xa quê hương một nửa vòng trái đất. Khi quê Mẹ bình minh thức dậy, thì nơi anh hoàng hôn đã buông xuống. Dẫu ở hai nơi trời đất sáng, tối khác nhau, nhưng trái tim anh vẫn luôn hòa nhịp đập và hướng về quê hương xứ sở. Chỉ riêng điều ấy thôi đã là một tứ thơ đầy xúc động. Anh viết về nhiều khía cạnh của cuộc sống, về tình yêu, tình người, nỗi buồn chia xa… với những cung bậc rất khác nhau. Nhưng với Xuân nhớ Mẹ thì có lẽ anh đã viết ở cung trầm thẳm sâu nhất của lòng mình. Sống trên đất khách, mùa xuân quê hương thực sự chỉ đến trong tâm hồn mỗi người dân Việt mà thôi. Nếu như xuân về trên đất Mẹ thì hoa thắm ngợp trời, hương bay ngợp đất. Đào thắm, mai vàng khoe sắc muôn phương. Cuộc sống bất ngờ rộn rã, cuốn phăng mọi nhọc nhằn âu lo, vất vả thường ngày, biến thành dòng sông cuồn cuộn chảy về với biển lớn: Tết! Thì nơi anh thật vắng lặng và lạnh lùng biết bao nhiêu: Đông đến trời xa hoa tuyết lượn
Xuân nhà ta lỡ hẹn bao năm
Mẹ chờ con đã bao mùa Tết
Quặn thắt lòng đau Mẹ tảo tần.
Đã từng phiêu dạt xứ người nhiều năm, đọc khổ thơ này, trước mắt tôi như mở ra cả một khung trời trắng xóa những bông tuyết bay lượn. Nếu như nhìn thấy cảnh ấy trên phim màn ảnh rộng chắc nhiều người trong chúng ta xuýt xoa ao ước: Giá mình một lần được cùng ai đó dạo bước dưới bầu trời đầy hoa tuyết long lanh kia thì hạnh phúc biết bao!!! Vâng, thật là tuyệt vời nếu chúng ta chỉ một lần dạo chơi thôi. Còn nếu chúng ta phải mưu sinh ngày này qua tháng nọ dưới bầu trời Hoa tuyết ấy thì sẽ khủng khiếp đến vô cùng. Nhìn những bông hoa tuyết lượn trong gió, anh biết rằng nơi quê Mẹ mùa xuân đã trở về. Biết vậy thôi, anh làm sao về được! Đâu phải cách nhà một vài chục cây số mà có thể chạy bộ về lúc nào tùy thích. Cuộc sống đâu có dễ dàng chi. Nên anh đã lỡ hẹn bao mùa Tết, để Mẹ già bao lần hưu quạnh mỏi mòn trông đợi anh, giữa nôn nao thời khắc đợi giao thừa. Nỗi nhớ Mẹ, nỗi nhớ tết quê hương như những lưỡi dao sắc lẹm cứa vào tâm hồn anh, vào tim gan anh tứa máu. Dẫu vậy anh vẫn phải lầm lũi gạt sầu dấn thân trong những cơn tuyết bỏng để mưu sinh:
Xuân đến lòng con buồn đứt dạ
Vùi mình trong đông rét buốt da.
Tôi trân trọng Ngọc Mai qua hai khổ thơ này bởi lẽ: Anh rất thành thật với chính anh, với bạn đọc. Có rất nhiều người coi mình là Việt kiều nên mọi thứ đều phủ lên một màu sắc "lấp lánh, bóng lộn và hào nhoáng…” Nhưng Ngọc Mai thì không. Anh mô tả cuộc sống mưu sinh của anh trên đất Mỹ thật như chính bản chất của nó. Và anh mở cửa tâm hồn mình cho mọi người thấy: Trái tim anh vẫn đập những nhịp đập chân chất, nhưng chan chứa yêu thương của một trái tim Việt Nam đằm thắm, nhân tình. Nhưng dẫu có muốn vùi mình vào công việc, vào giá lạnh cắt thịt cắt da để hòng nguôi ngoai nỗi nhớ, thì cuối cùng anh vẫn phải đầu hàng. Nỗi nhớ thương về Mẹ về quê hương xứ xở cứ vây bủa lấy anh từng giây, từng phút. Thôi thì không trở về bên Mẹ bằng thân xác được thì anh trở về với Mẹ trên đôi cánh bay của trí tưởng tượng, bằng những kỉ niệm, bằng tâm hồn mình vậy:
Bánh quê mẹ nấu hương còn nóng
Thoảng đến quê xa ấm cả long
Thương Mẹ nhớ nhà dâng lớp lớp
Khóc thầm ôm Mẹ những ngày đông
Tôi thấy mùi thơm của những chiếc bánh chưng, bánh tét vừa được vớt ra nóng hổi lan tỏa ngạt ngào trong khổ thơ. Anh đã nhớ đến hương vị hồn cốt của Tết Việt Nam – Hương bánh chưng, bánh tét. Hương vị Tết muôn thuở của dân tộc từ lòng Mẹ vượt ngàn trùng xa cách đến bên anh, mơn man tâm hồn anh, xua tan bao nhọc nhằn khổ hạnh. Cho anh được sưởi ấm bằng tình yêu của Mẹ. Sau tất cả những cái đó, cứ ngỡ như nỗi buồn đau trong anh được xoa dịu phần nào. Nhưng không phải. Hình như tất cả chúng ta, khi đứng bên Mẹ lúc nào ta cũng cứ như thời còn thơ bé. Ta tủi thân khi Mẹ đi xa, lúc Mẹ trở về ta òa khóc ỉ ôi. Ngọc Mai cũng thế: Thương Mẹ nhớ nhà dâng lớp lớp. Khóc thầm ôm Mẹ những ngày đông. Hình ảnh Mẹ ôm con thì thường thấy ở khắp mọi nơi. Nhưng hình ảnh một người con trai ôm choàng lấy Mẹ mà khóc vì nhớ thương thì thật lay động lòng người. Khổ thơ thật hay, đầy thi vị. Nhưng rồi anh cũng phải rời bỏ mọi tư ởng tượng để trở về với hiện thực.
Đông đến trời xa, xuân quê Mẹ
Nhớ nhà nhặt tuyết kết thành hoa
Dâng tặng quê hương bao mùa nhớ
Ân tình con Mẹ đón xuân xa.
"…Nhớ nhà nhặt tuyết kết thành hoa…” Nếu tự nhiên, biến thành thày giáo dạy văn, tôi sẽ cho câu thơ này điểm mười (Tôi xin phép nói đùa một chút). Nhưng quả thật tôi rất thích câu thơ này. Nó cho thấy sự thăng hoa cao độ của tâm hồn tác giả. Vâng, tôi đã nhìn thấy lẵng hoa mà anh đã kết bằng nhớ, bằng thương, bằng máu tim, bằng những giọt lệ buồn đằng đẵng của những người con xa xứ, gửi về tặng Mẹ, tặng quê hương đang thắm hồng rực rỡ trong thơ, giữa bốn bề tuyết bỏng.
Xuân nhớ Mẹ của tác giả Ngọc Mai đã đi đến khổ cuối, nhưng dư âm của nó vẫn còn xao động trong tôi. Mọi người, mọi thế hệ chúng ta được sinh ra, lớn khôn rồi đi xa lập nghiệp. Nhưng những chuyến đi xa ấy không phải để mất hút trong guồng quay của cuộc đời. Mà chúng ta ra đi là để trở về. Chúng ta trở về với Mẹ, với quê hương trên tất cả các bình diện: Tâm hồn và thể xác. Ngọc Mai đã và đang trở về trên những trang thơ. Bởi tự thẳm sâu trong tâm hồn anh vẫn ngân lên khôn nguôi câu hát: "...Quê hương, mỗi người chỉ một, như là chỉ một Mẹ thôi. Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người!” Huế 11/7/2012
© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật lại ngày 11.7.2015
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gửi từ TP.Huế ngày 14.7.2012
__________________________________________________
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét