Trang Văn Thơ Việt Nam

HAI NGỌN NẾN CONG - Truyện ngắn Minh Vy

14:01 |
                                       Nhà văn trẻ Minh Vy



- Ngọn nến cũng có ngọn cong và ngọn thẳng, bạn suy nghĩ gì về câu nói này?
Đó là câu hỏi cho đêm chung kết cuộc thi “Vẻ đẹp vầng trăng khuyết” mà cô phải vượt qua. Trên sân khấu, cô đang mặc chiếc áo sơ mi màu trắng, điểm vài bông đỏ li ti, chiếc váy màu đem phủ qua đôi chân cong queo teo tóp được đặt ngay ngắn trên xe lăn. Đôi mắt cô nhìm đăm đắm xuống sân khấu, dường như cô chẳng còn thấy ai nữa vì ánh đèn chớp tắt không ngừng. Chiếc micro chuyền đến tay, hít một hơi thật dài, mắt rưng rưng theo niềm cảm xúc, cô trả lời câu hỏi của ban giám khảo như đang trả lời câu hỏi cho chính cuộc đời mình.
- Số phận đã khiến em trở thành một ngọn nến cong khi mang trong mình tật ở xương cột sống, rồi lại một lần nữa cướp đi đôi chân của em khiến em phải ngồi xe lăn vĩnh viễn, nghĩa là em phải hai lần cong.
Nói đến đây, đôi mắt cô đã ướt nhòe. Trước mắt cô, ký ức của một tuổi thơ dữ dội như vọng về, vang vang bên tai, trước mặt cô là một thước phim quay chậm, xoáy sâu vào…
o0o
Tuổi thơ của Ngọc là những năm tháng cô phải mang bên mình chiếc áo “Thạch cao” cho đến năm cô hai mươi tuổi. Có những buổi trưa hè ở lớp, cô thèm được xuống sân trường để cùng nhảy dây với các bạn, cùng chơi trò đuổi bắt…
Rồi đến cái tuổi mộng mơ trăng tròn cô chỉ biết lẳng lặng nhìn những mối tình của bạn bè trôi qua. Cô đã thầm yêu nhưng chẳng dám nói, ai mà tránh khỏi những giây phút xao lòng khi đứng trước ngưỡng cửa của tình yêu và khát vọng. Nhưng cứ mỗi lần muốn ngỏ lời với người ấy, Ngọc lại tủi thân cho chính mình, cái cột sống không cho cô là một cô gái bình thường để có thể ngỏ lời yêu, và nước mắt làm bạn và nỗi buồn là người yêu.
Ngọc nhận được tin đoàn chuyên gia người Pháp sang Việt Nam để làm phẫu thuật nắn xương chỉnh hình. Cô là một trong bảy người được chọn để làm phẫu thuật, niềm vui lại lấp lánh trong đôi mắt của ngọn nến 20.
Căn phòng bệnh viện trắng toát, mùi sát trùng cộng với mùi thuốc bốc lên. Mẹ cô ngồi bên cạnh, bàn tay bà nắm chặt tay cô. Ngọc mở mắt ra với một cơ thể mệt mỏi và giọng người mẹ run run.
- Mẹ xin lỗi! Mẹ không cho con được những năm tháng hạnh phúc trong cuộc đời.
Bác sĩ bảo trong bảy người được phẫu thuật, Ngọc là người kém may mắn nhất vì ca phẫu thuật không thành công. Bác sĩ cho biết cô sẽ phải ngồi xe lăn vĩnh viễn. Ngọc nhìn vào đôi mắt mẹ đã thâm đen vì những đêm thức trắng, cô hiểu có người mẹ nào lại không đau. Lay bàn tay của mẹ, nước mắt Ngọc chảy xuống, len qua thái dương rồi chui vào đôi tai của mẹ, nhưng để cố không làm mẹ đau thêm nữa cô siết chặt trong sức lực yếu ớt.
- Mẹ ơi! Con ổn mà.
o0o
-         Không ai muốn bất hạnh xảy ra với mình. Thế nhưng khi nó đến cũng không nên than trách hay đổ lỗi cho ai. Đứng lên để hạnh phúc và mang hạnh phúc cho người khác, là những suy nghĩ của em lúc này. Và ít nhất, em cũng đã mang hạnh phúc đến cho mẹ khi em vẫn còn là một ngọn nến, cho dù em có mấy lần cong đi nữa, em vẫn muốn cháy và cháy hết ngọn nến để dâng một ánh sáng ấm áp đến cho đời.
Sau câu trả lời ấy, tiếng vỗ tay vang cả khán phòng, vài người lấy tay giấu vội giọt nước mắt cảm động. Cô ghi điểm cao và đăng quang ngôi vị hoa khôi. Những đóa hoa lung linh được trao đến, cô mơ hồ nghĩ đến một hạnh phúc xa xôi.
o0o
Tuy Ngọc đoạt giải cao nhất trong cuộc thi, nhưng cũng ít người chú ý đến bởi đó là cuộc thi của những người khuyết tật. Cô thấy cái thứ ánh sáng của sự hào quang nó không lấp lánh như mình nghĩ. Trở về căn nhà cũ, vẫn là nỗi cô đơn dày vò. Ít ai hiểu được, trong cô cũng khao khát một tình yêu mãnh liệt. Dẫu sao thì những thành công kia không khỏa lấp được những nỗi niềm thầm kín cứ âm thầm cháy trong cô.
Lập một cái nickname là “Ngọn nến”, cô vào các diễn dàn cộng đồng để kết bạn, chọn cho mình ngành tâm lý học, cô cũng muốn tiếp xúc với nhiều người. Có lẽ, khi không thấy mặt nhau, con người ta dễ nói với nhau những điều thật lòng nhất. Gương mặt cô khá xinh, lại ăn ảnh nên không mấy khó khăn cho việc kết bạn ảo trên mạng. Vài lời tán tỉnh cũng làm cô thấy vui hơn, dù cô biết đó không phải là những lời thật lòng.
Nói chuyện qua lại được vài lần, có người ngỏ ý muốn gặp, có người vội vã, có người thì lơ lửng. Ngọc bắt đầu thấy chán cái kiểu bạn bè nhạt nhẽo trên mạng. Màn đêm buông xuống, phủ lấy thành phố một màu đen đặc. Đêm lấp lánh những vì sao như tô điểm cho tấm màn nhung những màu sắc, cô ngước lên trời thưởng thức không khí thoáng đãng, có lẽ cô đã sai khi cố tìm một tình yêu ảo.
Tình yêu không là thứ đồ vật để muốn đến thì đến, muốn tìm là có. Hai mươi ba tuổi, Ngọc chưa thật sự có một tình yêu đúng nghĩa, nhưng cô vẫn tin và vẫn chờ đợi, dẫu tình yêu có đến muộn màng một chút thì có sao đâu…
Từ ô cửa sổ nhìn vào khoảng đường mênh mông bóng tối, Ngọc thấy đêm như làm con người cô đơn hơn. Đồng hồ đã chỉ hai giờ sáng. Cô định tắt máy tính để chìm vào giấc ngủ thì giật mình khi thấy có một khung cửa sổ chat có cái nick là “Bóng đêm”. Khung hình hiển thị đã gửi cách đó hơn ba mươi phút, là ai mà có thể kiên nhẫn đến vậy nhỉ, cô mỉm cười, chợt có điều gì đó thú vị.
- Ngọn nến thức khuya vậy?
- Thức khuya để soi sáng những tâm hồn cô đơn như Bóng đêm!
- Vậy sao? Nếu nó là lỗ đen của vũ trụ, Nến có thể soi sáng được không?
- Còn tùy…
- Ngủ sớm đi, mai còn đi học Nến à. Thức đêm không tốt cho sức khỏe và sắc đẹp, hiểu không?
Có điều gì đó lạ lẫm, Ngọc chưa hề biết người đang chat với cô là ai mà sao lại quan tâm đến cô như thế. Nhìn những dòng chữ đang chat cứ như hai người đã hiểu nhau lắm. Và cũng từ đêm đó, những dòng chat qua lại, để khi tắt máy, cô lại thấy lâng lâng. Lẽ nào, tình yêu đơn giản vậy sao, vài lần Ngọc thắc mắc, người ngồi trong bóng tối là ai, vài lần chính cô là người muốn chủ động gặp nhưng rồi lại thôi.
- Nến à! Mình gặp nhau nhé!
- Nến nghĩ, có lẽ mình nên như thế này sẽ tốt hơn Bóng đêm à.
- Tại sao em cứ thích ngồi trong bóng tối?
- Vì khi trong bóng tối, em mới được tỏa sáng.
- Chứ không phải, em là một ngọn nến cong sao?
Câu hỏi bất ngờ và đột ngột ấy khiến cô sững sờ, vì sao “Bóng đêm” lại biết Ngọc là một ngọn nến cong, vì sao lại cứa vào cô nỗi mặc cảm mà cô đã cố tình che giấu. Những ngày qua, cô đã rất hạnh phúc khi nói chuyện với “Bóng đêm”. Tại sao lại vậy, cô vã tắt nguồn máy tính mà chưa kịp chào “Bóng đêm” một tiếng.
o0o
Gần cả tuần nay, Ngọc không vào mạng chat, cô mở máy lên chỉ để tìm kiếm những thông tin liên quan đến việc học của mình. Ngọc thật sự nhớ bóng đêm, nhớ đến cồn cào, nhớ đến day dứt, nhưng cô quyết tâm không gặp bóng đêm nữa. Cô đã quá nhạy cảm rồi chăng, ai quen nhau mà không muốn một lần được gặp mặt. Nhưng cô thà để “Bóng đêm” cứ tưởng tượng rồi thỏa sức nghi ngờ, còn hơn là biết sự thật. Có những sự thật đôi khi không cần nói ra, hoặc không cần biết đến để bớt phải hụt hẫng, Ngọc suy nghĩ và cô đã hành động như vậy với “Bóng đêm”.
“Ước gì mình được nhìn thấy Bóng đêm”, Ngọc tự lấy quyển sách và gõ thật mạnh vào đầu mình, cô muốn xua đi suy nghĩ đó nhưng nó cứ như bóng ma đeo bám, ngày càng nhiều, khiến cô lúc nào cũng nghĩ tới nó. Vừa học bài xong, Ngọc vội tắt máy, cô sợ nấn ná thêm chút nữa, thì sẽ lại tìm “Bóng đêm”. Khó khăn để đặt mình lên chiếc nệm, cô lấy gối úp vào mặt mình, nhắm mắt cố đưa mình vào giấc ngủ.
- Em định trốn anh đến khi nào hả Ngọn nến. (Bóng đêm)
Là tin nhắn của “Bóng đêm”, sao anh ta lại biết số điện thoại của Ngọc, sao anh ta không để cho cô được yên.
- Cho đến khi nào Ngọn nến xua được Bóng đêm ra khỏi đầu mình.
- Trong cuộc sống, đôi lúc ta cũng cần bóng đêm để yên tĩnh mà, sao lại phải trốn tránh và xua đuổi nó. Nến đã dũng cảm để cháy và tỏa sáng, tại sao lại trốn tránh bóng đêm. Hãy gặp và đối diện với bóng đêm một lần, rồi mới thấy giá trị của ngọn nến như thế nào trong mắt người khác, có được không?
Lời của “Bóng đêm” có vẻ hợp lý. Cô đã là ngọn nến hai lần cong rồi, còn gì phải sợ nữa chứ. Mà dẫu “Bóng đêm” không chấp nhận cô thì cũng phải đối mặt. Đắn đo mãi, cô mới đưa ra quyết định cuối cùng là đến gặp “Bóng đêm” vào một buổi tối chủ nhật.
o0o
Ngọc đến nơi hẹn, “Bóng đêm” đã ngồi chờ đợi sẵn, không khó để tìm được chỗ ngồi của “Bóng đêm” khi dấu hiệu của anh là hai mươi ba ngọn nến trên bàn lung linh. Vừa thấy cô, bóng đêm nhổm dậy tính đỡ nhưng rồi lại ngồi xuống. Một chút thất vọng hiện lên trên gương mặt cô, trước khi vào quán, cô thầm nghĩ khi gặp cô “Bóng đêm” sẽ ân cần dìu cô ngồi xuống, giờ thì…
Anh đưa cho cô một hộp quà đã được gói thật khéo léo kèm câu chúc.
- Chúc mừng sinh nhật em!
Ngọc xúc động, làm sao anh có thể biết được ngày sinh của cô. Cô nhìn xoáy sâu vào mắt anh, giọng nói nhẹ như gió thoảng.
- Anh là ai?
- Là Bóng đêm.
Cô bật cười.
- Anh nói đúng, em là một ngọn nến cong, giờ thì anh hối hận vẫn còn kịp đấy.
Anh lắc đầu, dùng một bàn tay để nâng gương mặt cô lên giọng thì thào.
- Dù em là một ngọn nến hai lần cong, nhưng em biết tỏa sáng, lẽ nào em không nhớ anh sao.
Cô giật mình, nhìn kỹ vào gương mặt của Bóng đêm cô mới chợt nhớ ra rằng anh rất quen, cô đã gặp anh bao giờ chưa, trong một thoáng bối rối, cô nửa như năn nỉ, nửa như giận dỗi.
- Năn nỉ anh mà, anh là ai, em không thể nhớ nổi.
- Ngọn nến cũng có ngọn cong và ngọn thẳng, bạn suy nghĩ gì về câu nói này?
Cô tròn đôi mắt xinh đẹp nhìn anh, cùng hai mươi ba ngọn nến đang lung linh cháy, nỗi ngạc nhiên cùng niềm xúc động, cô muốn ôm anh, nhưng cơ thể cô bị bại liệt từ phần ngực trở xuống, cô không thể di chuyển mình được.
- Anh đã khóc khi nghe em kể về câu chuyện của mình, và một sự thật nữa anh muốn nói cho em hiểu, anh cũng là một ngọn nến cong, và chính em đã truyền ngọn lửa sang anh để anh được thắp sáng. Cảm ơn em, hãy là tình yêu của anh nhé!
Giờ cô hiểu được rằng, tình yêu thật đơn giản… như những ngọn nến cong nhưng vẫn luôn tỏa sáng.
M.V (TP. HCM)
Read more…

GIẤC MƠ MÀU TRẮNG - Truyện ngắn Minh Vy

15:01 |
Nhà văn trẻ Minh Vy

Hạ ngồi một mình bên ly rượu có màu xanh rực lên trong ánh đèn huyền bí, cô đưa ly rượu lên môi và cố uống một cách điệu nghệ, nhưng vẫn không tránh khỏi cái nhăn mặt vì vị nồng và chát của rượu. Đầu óc cô đang bồng bềnh theo tiếng nhạc cứ xập xình, gương mặt ửng lên màu hồng rực rỡ thể hiện sức sống của tuổi 15. Cô chợt phá lên cười rồi chợt khóc. Trong quán bar đông người thế này nhưng chẳng ai để ý tới tâm trạng của cô, mọi thứ cứ mải miết trôi theo tiếng nhạc…
Hạ lắc lư theo tiếng nhạc rồi gục đầu xuống bàn, chợt một bàn tay mạnh mẽ kéo Hạ dậy, quàng qua eo cô một cách dứt khoát.
- Về! Khuya rồi.
Mắt Hạ lờ mờ nhìn không rõ người đàn ông, mà… Hạ cũng chưa từng quen người đàn ông nào. Cô xô Quân ra, nheo mắt hỏi.
- Anh là ai vậy?
- Em về đi, mẹ đang chờ đó.
Hạ bật cười thành tiếng.
- Trời đất ơi! Anh biết mẹ tôi nữa hả?
Cánh tay của Quân nắm chặt lấy tay Hạ rồi bằng một sức mạnh của người đàn ông, Quân lôi Hạ ra khỏi cái quán bar ồn ào. Hạ dù cố sức vẫy vùng nhưng vẫn không thể thoát ra được cô đành xuôi theo. Rời quán bar, Quân vẫy một chiếc taxi rồi kéo cô vào. Trong cơn say, Hạ nói một mình, đủ để Quân nghe.
- Tôi không muốn về nhà đâu, ở đó tôi nhớ mẹ lắm.
Trên gương mặt bầu bĩnh trăng tròn của Hạ lăn ra hai dòng nước mắt. Trong tình huống này, Quân cảm thấy vô cùng khó xử. Vì nhiệm vụ anh phải đi theo cô bé chứ thật lòng anh chẳng ưa gì cái tính sáng nắng chiều mưa của cô. Trong mắt của Quân, người yêu của anh phải là một cô gái dịu dàng, nữ tính và có tính cách như một tiểu thư chứ không phải như Hạ, suốt ngày chỉ quần Jean, áo thun, ăn nói cộc lốc và có phần hơi vô duyên. Tiếng anh tài xế taxi nhắc nhở làm Quân chợt tỉnh người.
- Anh chị muốn đi tới khách sạn nào?
Quân chợt bối rối nhưng kịp bình tĩnh.
- À, không! Anh cho tôi tới làng SOS ở Gò Vấp.
Chiếc taxi đạp ga, rồi bẻ cua rẽ nhanh theo hướng khác, khiến Hạ nôn ra thứ nước vừa uống tại quán bar vào người Quân.
o0o
Đồng hồ nhích dần đến 5 giờ sáng, Hạ tỉnh dậy bên chiếc giường khá quen thuộc ở phòng số 5. Mọi người đã ngủ say, cô nhẹ nhàng bước ra cửa sổ và nhìn lên bầu trời. Có lẽ trong khu tập trung này chỉ có mình cô là khác biệt. Người ta đến đây có nhiều lý do. Có những đứa trẻ sinh ra đã không cha, không mẹ được đưa vào từ nhỏ. Có những đứa trẻ do cha mẹ bị tai nạn bất ngờ nên được đưa vào. Còn Hạ, thì người đưa cô vào trại mồ côi này chính là bà nội. Cách đây một tháng, có một vị mạnh thường quân đến thăm trại trẻ và tặng cô một cái máy tính, từ đó Hạ biết nhiều đến thế giới bên ngoài hơn. Do tính cách mạnh mẽ, Hạ xin được mẹ Năm cho Hạ vừa đi học, vừa đi làm. Công việc của Hạ là một buổi đi học ở trường, còn một buổi cô phụ rửa chén ở một quán ăn, tất nhiên là Hạ nói dối với mẹ Năm là Hạ đi dạy thêm vì sợ mẹ Năm không cho. Ở trại mồ côi, Hạ cũng ít khi tâm sự với ai, mọi niềm vui nỗi buồn cô tuôn thành những con chữ rồi post lên facebook. Vì vậy mà facebook của cô có khá nhiều bạn bè trong đó có Quân.
Hôm rồi Quân có mời Hạ đi uống cà phê, lần đầu gặp Quân, cảm nhận của cô về anh chàng này khá tốt. Bề ngoài không xấu cũng không đẹp, giọng nói đều đều nhưng được cái ăn mặc sạch sẽ, tóc cắt cao và không nhuộm. Quân ghi điểm trong mắt Hạ bởi phong cách giản dị và nam tính. Chợt nhớ lại lúc tối, cô cảm thấy xấu hổ, nhưng có một điều khó hiểu là tại sao Quân biết cô ở quán bar đó mà tìm.
Hạ leo lên giường, cố nhắm mắt ngủ trong sự thắc mắc, định bụng sáng mai sẽ gọi Quân hỏi nhưng cô không sao chợp mắt được. Cái cảm giác tò mò cứ lẩn quẩn trong đầu Hạ. Cô quyết định làm liều, cầm điện thoại lên và lục số của Quân.
- Nè! Biết giờ này mấy giờ chưa mà còn gọi vậy?
- Anh chưa ngủ hả?
-    Tôi đang đau đầu vì cô nè!
- Tui làm gì mà anh phải đau đầu?
- Rồi cô sẽ biết!
- Không lẽ… anh… yêu tôi!
- Đồ khùng!
Quân cúp máy cái rụp, làm Hạ sốc. Cô vẫn chưa đạt được mục đích của mình nên tính gọi thêm lần nữa nhưng lại thôi.
o0o
Mấy ngày nay Hạ vẫn đi lang thang theo thói quen quanh khu vườn vắng, mặt trời đang nhạt màu về chiều, khuất sau phía mái nhà của trung tâm, cô bé nhìn lên phía ô cửa màu trắng, đó là căn phòng mà mình đã chuyển đến ở được gần mười năm qua… Hôm nay Hạ có cảm giác cô đơn lạ lùng. Điều gì đó quen thuộc dường như đang rời xa Hạ. Có lẽ vì gần cả tuần nay Quân không đến gặp Hạ. Bình thường Hạ hay thấy Quân nói chuyện với mẹ Năm điều gì đó mà Hạ không được biết. Đối với cô Quân thật lạ, Quân là gì mà có thể nói chuyện với mẹ Năm một cách tự nhiên như vậy? Có lần thắc mắc, Hạ hỏi mẹ Năm nhưng không được trả lời, vì đó là bí mật bà và Quân đã hứa với nhau.
Hạ gọi điện cho Quân, nhưng không có tín hiệu. Ngoài số điện thoại đó ra, Hạ cũng chẳng có số nào khác của Quân. Cô cảm thấy bứt rứt, khó chịu. Mấy hôm nay đi học Hạ chẳng tập trung vào bài vở. Đi làm thì bị chủ la vì làm bể hai cái tô, nên trừ tiền công. Hạ thầm nhủ rằng cái tên Quân này thật đáng ghét, mọi tội lỗi đều do hắn gây nên. Giỏi thì gặp mặt, hắn sẽ biết tay.
o0o
Nửa đêm, Hạ đang ngồi lẩn thẩn nhẩm tính gì đó thì có tiếng chuông điện thoại. Á à… là số của Quân, Hạ vừa mừng nhưng vừa tức, cứ để điện thoại reo nhưng được một lúc cô sợ tiếng chuông ấy sẽ tắt và Quân lại tắt máy như trước nên vội chụp điện thoại, hét lên.
- Nè, có biết mấy giờ không mà gọi vậy?
- À! ừ cũng gần 3 giờ sáng!
- Sao toàn chơi giờ độc không vậy?
- Vì anh biết giờ này em còn thức.
- Gọi có chuyện gì không?
-    …
- Không nói tui tắt máy nha.
- Mai đi xem phim với anh không?
- Phim gì? Ở đâu?
- Đi đi rồi sẽ biết!
Quân cúp máy trước, như sợ để lâu một chút anh sẽ nghe được những tiếng phàn nàn của Hạ. Suốt đêm hôm đó, Hạ cứ bần thần, cảm giác vừa vui, vừa nôn nao trong lòng. Có lẽ đó là đầu tiên sau khi vào trung tâm, cô có cảm giác hồi hộp chờ đợi…
o0o
Rạp chiếu phim CGV khá đông khách. Hôm nay Hạ mặc một chiếc đầm màu trắng tinh, bên hông kết vài họa tiết hoa hồng cũng màu trắng. Mái tóc lưng lửng vai buông hờ hững bồng bềnh. Quân đến từ rất sớm để chở Hạ đi, trước khi qua rạp chiếu phim, Quân đưa cô đi một vòng thành phố và ăn những món ăn bình dân nhưng khá ngon miệng. Hạ bất ngờ trước kiến thức và sự hiểu biết của Quân, trước giờ cô cứ nghĩ anh là một người hời hợt, vô tâm, nhưng hôm nay anh cũng sâu sắc và tế nhị. Quân nói hôm nay sẽ cho Hạ một bất ngờ. Hạ cố lắm mới giữ được bình tĩnh, hôm nay cô chợt ngoan lạ lùng.
o0o
Ngày cô bé chào đời, mẹ lặng lẽ khóc trong căn phòng bệnh viện phụ sản nghèo nàn ở quê, nhưng đó là giọt nước mắt hạnh phúc khi mẹ chào đón cô hay đang tủi thân vì con mình sinh ra mà không có mặt cha? Mẹ đem Hạ gửi cho ông bà nội rồi bỏ đi, không một lần quay lại nhìn con. Ông bà ôm cháu gái trong tay, đôi mắt u buồn nhìn theo người phụ nữ nhẫn tâm bỏ rơi đứa con mình rứt ruột đẻ ra…
Cô gái lớn lên trong tình yêu của ông bà nội. Và rồi một hôm, khi đi học về, cô nhận được một tấm thiệp cưới để trên bàn. Mở thiệp ra là tên của mẹ mình gắn liền với tên một người đàn ông xa lạ. Ngày mai mẹ cô đi lấy chồng… Bao giọt nước mắt buồn tủi rơi trên gương mặt cô bé, chợt tiếng hát vang lên…
“Tình yêu như chuyện cổ tích
Cha đã lâu lắm không xem
Tình yêu như người bạn cũ
Mẹ đã lâu lắm không gặp
Một ô cửa trắng
Một cô bé giấu những giọt lệ giữa những vì sao
Rơi ngoài song
Trong một đêm lấp lánh ánh trăng…”
Và rồi bà nội đem cô bé vào trại trẻ mồ côi. Kể từ đó cô là đứa trẻ không cha không mẹ. Cô bé chẳng có tội gì lần lượt từng người thân đều đẩy em vào hoàn cảnh trớ trêu này. Lời bài hát kia có phải là dành cho em…
“Đằng sau từng lời hờ hững
Là tháng năm sắp qua rồi
Đằng sau nụ cười hạnh phúc
Là tiếng khóc lúc không người
Một ngôi nhà vắng
Một đêm trắng như những nỗi buồn trong đêm mùa đông
Hay màu hoa
Đang chờ lúc xuân sang thức dậy…”.
Những thước phim về cô bé mồ côi cứ trôi trên màn hình. Hạ thấy tai mình ù đi, nước mắt đã ướt nhòe khuôn mặt, vì đó chính là cuộc đời của cô. Sao Quân có thể… Hạ bật khóc và những người khách đến xem phim cũng bật khóc. Hóa ra món quà bất ngờ mà Quân tặng Hạ là đây sao? Cô đứng dậy và chạy một mạch ra sân trong tiếng gọi của Quân…
o0o
Sau cái hôm ấy, mẹ Hạ có đến trại trẻ mồ côi để tìm gặp cô. Nhưng Hạ không muốn gặp. Đối với cô mẹ đã chết rồi. Từ lâu cô không còn nhớ mẹ nữa. Cũng một tháng rồi, cô tránh không gặp mặt Quân. Tháng sáu trời đổ mưa như những giấc mơ màu trắng của cô đang trôi về.
Chiều, mẹ Năm đưa Hạ một gói quà được gói cẩn thận trong một chiếc hộp bé. Mở ra đó là một đĩa DVD ngoài bìa có tấm hình của cô đang mặc chiếc áo màu trắng tinh khôi. Không biết Quân đã chụp tấm hình ấy từ khi nào? Mà cũng có thể, bởi vì Quân đang là biên tập viên của đài truyền hình. Anh đã nói dối Hạ để ghi hình cho chương trình lúc nào cô chẳng biết. Thì ra tình cảm của cô bị anh lợi dụng để thăng tiến trong công việc, chương trình truyền hình thực tế mà anh đảm nhận đang có rating cao và thu về rất nhiều quảng cáo. Chỉ có cô là ngu ngốc, mơ mộng…
Ngoài chiếc đĩa, còn có một album mà trong đó toàn hình ảnh của Hạ, những tấm hình đẹp lung linh mà chính cô cũng bất ngờ. Lật đến cuối album, Hạ thấy có một mảnh giấy rơi ra, có dòng chữ ngay ngắn của Quân viết: “Hãy giữ lại những khoảng khắc đẹp em nhé! Đừng để giận hờn và hận thù làm xấu đi giấc mơ màu trắng tinh khôi của em. Anh xin lỗi vì đã không cho em biết sớm. Vì đặc tính của chương trình là bí mật. Có những việc người lớn đã sai lầm để lại vết thương trong em. Nhưng hãy bỏ qua và hãy xem như đó chỉ là những khúc ngoặt của cuộc đời. Hãy để mình được yêu thương và yêu thương”.
Văng vẳng trong gió lời bài hát vang lên và Hạ lẩm nhẩm hát theo: “Rồi giấc ngủ đến cô bé mơ mình là én bay trong sương mờ. Băng qua đại dương, bay đến những thiên hà xa lắm. Để cho màu trắng, như giấc mơ dịu dàng sẽ ở lại trong tim. Và trên mái nhà, đàn chim én về cùng mùa xuân”.
Ngày mai, dẫu trời có mưa, cô vẫn về bên mẹ…

M.V (TP. HCM)
Read more…

ÔNG BA XÓM CHÀI - Truyện ngắn Minh Vy

15:01 |
Nhà văn trẻ Minh Vy

Không biết từ bao giờ, xóm Chài heo hút dưới chân cầu Bình Lợi này người ta đã thấy ông Ba xuất hiện. Cái dáng ông Ba nhỏ bé, gương mặt ông đen sạm khắc khổ hằn lên những vết nhăn nheo ở đuôi mắt. Xóm Chài tự phát này chỉ dành cho những con người phiêu bạt.
Nghe nói từ xa xưa, ông Ba trôi dạt từ phương bắc vào Sài Gòn, vật vã kiếm tìm cái ăn, cái mặc. Chiếc ghe máy cũ kỹ đã hơn bốn mươi năm cùng ông sóng gió nơi quãng sông này đường như đã đến lúc nó mệt mỏi. Bên thành ghe đã bám rất nhiều rong rêu, từng miếng gỗ đã bắt đầu xộc xệch và mục, nhưng ông vẫn dùng nó, có lẽ vì nó đã gắn với cuộc đời ông cùng những ký ức khó có thể nhạt phai…
o0o
Chiều nhập nhoạng phết lên nền trời màu vàng nhạt. Ngồi trên ghe đậu ở mé sông, ông Ba canh chừng đám trẻ con đang tắm sông. Nhìn bọn trẻ đang thỏa sức vẫy vùng dưới nước, ông mỉm cười, dường như trước mắt là tuổi thơ của ông đang như một thước phim trôi chầm chậm…
Rồi ông Ba lại nheo mắt, nhìn vào dòng nước xoáy, cái nheo mắt làm người ta thật khó hiểu. Ông thở ra một tràn hơi thật dài và đứng lên nói lớn cho lũ trẻ con đang tắm sông nghe.
- Tụi bây tắm vừa vừa thôi, lên bờ đi kẻo nước cuốn bây giờ.
Đám nhóc đang chơi đùa vui vẻ bỗng có người nhắc thì có vẻ bực mình, nói gắt lại với ông.
- Tui tắm kệ tui, ai kêu ông ngồi canh tụi tui làm gì cho mệt.
Trong đám trẻ đó, có đứa là thằng đánh giày, có đứa bán vé số, và nhiều thành phần khác tập trung lại. Bọn chúng không được đến trường nên cũng chẳng biết lễ nghĩa phép tắc gì với người già. Bị đám con nít nói hỗn, nhưng ông Ba vẫn không chấp, ông nhẹ nhàng nhắc nhở.
- Chiều tối con sông này hay có dòng xoáy, tụi bây không lên bờ thì nguy hiểm lắm.
Một thằng nhóc đáp.
- Ông cứ vô ghe nấu cơm đi, tụi tui tắm chút nữa rồi lên.
Trời đã sập tối, bóng đêm phủ xuống xóm Chài nhỏ một màu đen sạm âm u. Ông Ba quay người tính bước vào trong ghe để thổi lửa nấu cơm, đi vài bước ông lại cảm thấy không yên tâm nên lại quay ra, ngồi ở đầu mũi ghe mà canh chừng bọn nhỏ. Mãi cho đến khi tụi nhóc tắm sông chán chê lên bờ hết ông mới thở phào, rồi vào trong ghe nấu cơm.
o0o
Xóm Chài không có đèn điện, xung quanh là những bụi chuối xanh um mọc san sát nhau. Cái dáng vẻ lầm lũi và cô độc của ông Ba ngày này qua ngày nọ đã trở thành thân quen với người dân nơi đây.
Dạo trước, người ta còn thấy vợ chồng ông đi về có nhau, nhưng một ngày kia, xóm Chài chỉ còn thấy mình ông cô đơn đi về, chẳng ai biết vợ con ông đâu rồi. Người thuộc thế hệ của ông thì đã dọn đi mất, nhưng người mới đến không ai biết được, vì ông chẳng bao giờ tâm sự chuyện vợ con với họ.
Bữa cơm được dọn ra với món cá kho và rau muống luộc, ông Ba vẫn giữ thói quen lấy 2 cái chén, múc phần cơm cho mình rồi múc thêm một chén nữa, để đôi đũa lên như mời thêm một người ăn rồi ông mới bắt đầu ăn.
- Ùm…
Là tiếng người vừa rơi xuống nước từ một độ cao. Đang nuốt miếng cơm vào bụng ông Ba vội buông chén, chạy nhanh ra ngoài rồi chụp sợi dây thừng vào tay và nhào người xuống sông.
Ông bơi nhanh như cá, rẽ dòng nước đến chỗ giữa sông. Cứ đến tối là con sông này có một dòng xoáy, người ta hay nói đó là dòng xoáy tử thần vì có rất nhiều người đến đây để tự tử.
Người dân trên các con ghe và xóm Chài đổ ra xem, một lát sau người ta thấy ông Ba kéo lên một cô gái rũ rượi, tay chân đã trắng bợt nhưng vẫn còn thoi thóp thở. Ông Ba nhấn bụng cho nước sông trào ngược ra ngoài, cô gái tỉnh dậy, mắt ràn rụa nước.
Ông Ba ngồi thở dốc, người lạnh run vì phải ngâm nước khá lâu. Cô gái vẫn nằm trên bờ, mắt nhìn lên bầu trời đen kịt. Tiếng đoàn tàu nhập nhoạng trong bóng đèn đường vàng võ đang chạy ào qua, lũ trẻ con và người dân cũng kéo nhau ra về.
Ông Ba vào trong ghe đem ra chiếc mền dày, đắp lên người cô gái. Rồi ông trở vào ghe thay quần áo, sau đó ngồi bên cạnh cô hỏi chuyện.
- Sao lại phải tự tử?
Cô gái không trả lời, mắt nhắm chặt, dòng nước mắt tuông dài. Bóng đêm đã phủ lên xóm chài một màu đen đặc quánh, lấp loáng dưới sông những bụi lục bình xoay vòng dưới ánh trăng non nhợt nhạt đang từ từ trôi đi vô hướng…
o0o
Đã hai ngày trôi qua, cô gái chẳng nói gì với ông Ba. Sáng nay ông Ba lại đi giăng lưới và chài bắt cá. Tấm lưng gầy gò đen đúa của ông lại phơi giữa mênh mông nước. Chiếc chài được quăng ra xa tạo một vòng tròn trên mặt nước, nhưng khi kéo lên thì chẳng được bao nhiêu cá, chủ yếu là mấy con tép nhỏ và vài con cá lòng tong…
Ông Ba đãi cô một bữa ăn đạm bạc với rau muống luộc và mớ tép, cá lòng tong vừa bắt được. Hai ngày sống ven sông trên chiếc ghe của ông Ba, cô được chứng kiến những cảnh sinh hoạt của ông. Cô luôn ngạc nhiên khi thấy ông lấy ra ba cái chén và mời cô ăn.
- Ăn đi, để khỏe lại rồi về nhà!
Một chén cho cô, một chén cho ông Ba và một chén đã múc sẵn cơm để trong mâm. Cô ngạc nhiên nhưng không dám hỏi, cô nhìn ông Ba rồi và cơm vào miệng, bỗng dưng cô thấy nó ngon lạ lùng.
Chiều, không thấy lũ nhỏ ra sông tắm, ông Ba lái ghe tấp vào một bãi chuối rồi đi xuống, cô lững thững đi theo. Đi vào trong được một đoạn, ông Ba dừng lại ở một cái gò nổi cao. Ông thắp nhang rồi cắm lên đó, mắt ông ươn ướt trong làn khói đang len lỏi trong bóng hoàng hôn vàng nhạt.
- Con gái tôi đó!
Cô gái giật mình, tiến lại gần ông Ba hơn, đốt một nén nhang rồi cắm xuống ngay chỗ chân nhang ông Ba hay cắm.
- Tại sao ông không làm một ngôi mộ đàng hoàng cho con gái?
Ông Ba lắc đầu.
- Tôi không tìm thấy xác của nó, chẳng biết nó đã trôi về đâu rồi. Đây chỉ là ngôi mộ giả.
Có chút xót xa len vào lòng, mắt cô cũng đã ngấn nước khi nhìn ông Ba lui cui nhổ cỏ quanh ngôi mộ.
- Tôi có hai đứa con gái, nó là con chị. Mẹ tụi nó bỏ đi khi chúng còn nhỏ lắm, có lẽ vì nghèo nên bà ấy chịu không nổi. Hôm đó hai chị em rủ nhau tắm sông, tôi đang loay hoay ở trong lo nấu cơm tối. Rồi đột nhiên tôi nghe tiếng la của nó: “Ba ơi, ba ơi…” vội chạy ra thì thấy hai chị em nó đã bơi rất xa chiếc ghe rồi. Chúng bị cuốn vào dòng xoáy. Tôi nhảy ào xuống lo cứu con em vì nó bị chuột rút, ỷ y vào con chị bơi giỏi, đến khi quay lại thì dòng nước đã cuốn con tôi đi xa rồi…
Ông Ba khóc nghẹn ngào.
o0o
Chiếc ghe máy chở cô gái và ông Ba về trong tâm trạng ngổn ngang, như bị xoáy vào nỗi đau, suốt buổi tối ông Ba chẳng nói gì.
Sáng dậy, cô thấy ông Ba đã trở lại bình thường, ông vẫn đi quăng chài bắt cá. Chiều về ông vẫn ngồi canh lũ nhóc tắm sông. Giờ thì cô đã hiểu ánh mắt của ông Ba khi nhìn những đứa trẻ tắm sông. Hôm nay cô lục đục thổi lửa nấu bữa cơm tối để ông ngồi canh đám nhóc. Xong việc, cô ra ngồi cạnh ông, hai người cùng hướng về đám nhóc.
- Con không nhớ nhà sao? Không nhớ ba mẹ con sao?
Cô gật đầu.
- Dạ, chắc mai con về, con cảm ơn ông đã cứu con.
- Cuộc sống này rất đáng quý, đừng vì một lý do gì mà hủy hoại bản thân mình.
Cô gật đầu, nước mắt ràn rụa.
- Lúc đó vì nông nổi nên con không hiểu. Nhưng được ở bên cạnh ông mấy ngày nay con mới biết. Mình ra đi thì dễ nhưng người ở lại sẽ quạnh quẽ và cô đơn biết dường nào.
Ông Ba cười, quay lại nhìn cô và lấy tay vuốt đầu cô.
- Ừ! Đừng bao giờ từ bỏ cuộc sống của mình. Được sinh ra làm con người đã là một điều quý giá nhất trên đời này rồi đó con.
Trên dòng sông chiều nay, những bụi lục bình nở hoa tím biếc đang sáng lấp lánh trong bóng hoàng hôn…
o0o
Cô gái đã trở về nhà. Ông Ba vẫn một mình bên xóm chài nhỏ với công việc cứu người, rồi chiều chiều nhìn đám trẻ tắm sông. Có nhiều người và gia đình đến rồi đi với cái xóm Chài, nhưng ông vẫn chung thủy với nó. Vì nơi đây, có con gái ông nằm lại.
Có nhiều người bảo ông Ba rảnh rỗi làm việc bao đồng. Ông nghe hết, ông thấy hết, nhưng có sao đâu, miễn ông thấy vui mỗi khi cứu được một mạng người và nhìn họ trở lại với cuộc đời.
Chiều nay, trên bến sông, ông lui cui nấu bữa cơm tối, bỗng nghe tiếng gọi.
- Ba ơi! Ba ơi…
Ông Ba ngơ ngác nhìn ra giữa sông, nơi dòng nước xoáy tử thần ngày xưa đã từng cuốn đi mất đứa con gái yêu thương của mình, để rồi sau đó vợ ông quay lại đưa đứa con gái nhỏ của ông bỏ đi. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, cùng đám lục bình quen thuộc…
Tiếng con gái lại gọi vang trên mặt sông.
- Ba ơi! Ba ơi…
Ông Ba nheo mắt nhìn xa xa về chiếc cầu Bình Lợi mới xây. Thấp thoáng trên sông, cô gái đang lái một chiếc ghe mới rồi đậu bên cạnh chiếc ghe cũ kỹ của ông Ba. Cô gái cầm trên tay một thùng quà, với nhiều bộ quần áo mới tặng ông Ba.
Hoàng hôn buông xuống xóm Chài nhỏ, nhưng đẹp lung linh…

M.V (TP. HCM)
Read more…

GÃ ĐIÊN VÀ NGƯỜI CHA - Truyện ngắn Minh Vy

15:01 |
                                                Nhà văn trẻ Minh Vy


Dãy nhà trọ nơi cô ở bỗng xuất hiện một gã điên cùng cô bé khoảng 5 tuổi. Người ta gọi là gã điên bởi anh ta tự nhận mình là người điên. Sẽ chẳng có sự quan tâm nào của cô dành cho gã nếu như gã ta điên thật sự, nghĩa là đầu tóc bù xù, ăn mặc lôi thôi. Nhưng ngược lại gã nhìn rất lịch sự, phong cách nho nhã, chỉ mỗi tội nghèo.
Phòng trọ của anh ta sát bên phòng cô, chỉ cách nhau một bức tường, khu nhà trọ này không mấy sang trọng nhưng sạch sẽ và giá cả có phần hơi cao so với một lao động nghèo như anh ta.
Cô đang thực tập ở một bệnh viện X, khi ở nhà cô cần có một không gian yên tĩnh để ôn bài. Thế nhưng, từ ngày có gã, mọi suy nghĩ của cô bắt đầu thay đổi…
Mới 5 giờ sáng, cô thấy gã cọc cạch trên chiếc xe đạp, gã khóa cửa phòng nhốt đứa con gái trong nhà rồi ra đi, tới tận mười giờ mới về với lỉnh khỉnh đủ thứ đồ trên tay. Ngày đầu tiên đến phòng trọ, gã gõ cửa và tặng cô hai ổ bánh mì thơm giòn còn nóng hổi. Cô ái ngại nhưng với vẻ nhiệt tình của gã, cuối cùng cô cũng nhận và cảm ơn.
Gã đang lục đục nấu nướng thức ăn. Gã đem cô con gái đi tắm rửa, rồi cẩn thận đút cho con bé từng muỗng cơm. Cô bé ăn một cách ngon lành, vừa ăn vừa mân mê con búp bê mà gã vừa mua.
- Ba, mình dọn lên đây hai ngày rồi, sao mẹ chưa tới hả ba?
- Mẹ bận, đừng hỏi. Ăn nhanh để còn đi với ba.
Cô bé nuốt vội mấy muỗng cơm do gã đút, rồi vội vã thay đồ. Gã cùng con bước ra ngoài, ngang qua phòng cô, gã cười.
- Chào cô sinh viên xinh đẹp, chúc cô một ngày mới tốt lành.
Cô cúi đầu chào gã, nghĩ thầm “đây là một người đàn ông lịch sự, cớ sao lại tự nhận mình là người điên”. Gã đi khuất, cô mới giật mình với cái ý nghĩ tò mò của mình.
***
Bệnh viện X hôm nay vắng người trực nên cô làm thay. Đang lu bu bởi mớ hồ sơ bệnh án, cô bỗng nghe người ta gọi có một ca cấp cứu đang được đưa vào. Cô lăng xăng chạy ra cổng để tiếp nhận, cô nhận ra gã, dáng người nhỏ nhắn, tay chân gã thoăn thoắt đỡ người bị nạn đang nằm bất động. Cô chạy lại hỏi.
- Người nhà của ông hả?
- Không, người đi đường, em làm ở đây sao?
Cô gật đầu, gã không nói gì, sau vài phút ghi hồ sơ thì gã đi mất.
***
Mấy hôm sau cô không nói chuyện với gã, nhưng gã nhìn cô với ánh mắt rất lạ. Có chút gì đó ân hận, có chút gì đó xót xa. Cô vẫn thấy gã đi đi về về với con bé, thỉnh thoảng thấy gã nghêu ngao hát, đêm đêm thấy gã bật đèn rất muộn, tiếng gõ máy tính, tiếng đọc thơ và cả tiếng cười.
Căn phòng nóng bức, cô ra ngoài hóng gió, bất ngờ cô bắt gặp gã đang cúi đầu,  dường như gã đang khóc, thấy cô gã quay mặt đi chỗ khác, cô lại ngồi cạnh gã.
- Em đang rất ghét tôi có phải không?
- Phải, tại sao ông làm vậy?
- Vì con, nếu có nhận bất kỳ sự khinh bỉ nào, tôi cũng sẵn sàng chấp nhận. Bởi tôi là một người cha. Và cũng là một thằng điên.
- Ông đừng ngụy biện và đừng đổ lỗi cho con bé.
Gã đứng dậy và bỏ vào phòng trọ, cô đứng chơ vơ với câu nói của gã: “Vì tôi là một người cha”.
***
Giữa trưa nắng gay gắt, cô bất ngờ khi thấy gã chở đứa con gái sau lưng, trước mặt gã là một chồng báo, sau lưng cô bé vẫn ngủ ngon lành, mồ hôi trên lưng gã thấm vào gương mặt cô bé. Từng tờ báo được giao đúng hẹn giữa cái nắng mùa hè.
Tối về, cô nghe tiếng đứa bé ê a tập đọc, gã đang dạy cho con những nét chữ đầu đời. Thỉnh thoảng có tiếng hát ru, những câu ca dao, những bài thơ mà gã truyền lại cho con bé khiến đôi mắt cô cay cay. Bóng của gã đổ xuống nền đất, nghiêng nghiêng ra bên ngoài và đè lên bóng của người con đủ để cô nhìn thấy. Cô mở bung cửa sổ để đón gió và đón cả tiếng hát.
Nửa đêm cô nghe tiếng đập cửa rất mạnh và dồn đập, là tiếng của gã. Giọng gã run rẩy.
- Cô Phương… con tôi … nó nóng quá, gọi nó không dậy. Xin cô, hãy cứu con tôi.
Cô chạy nhanh qua phòng gã. Con bé nằm im, gã lay con bé nhưng nó không cử động. Cô đặt tay lên trán, đeo ống nghe và đặt lên ngực con bé, nhịp tim nó vẫn đập bình thường, cô đo huyết áp. Gã đứng run rẩy nhìn cô.
- Con bé có sao không cô?
Cô lại bàn lấy một tờ giấy và cây bút, viết hý hoáy vào trong đó mấy chữ rồi đưa cho gã.
- Anh đi mua giúp tôi những thứ này để hạ sốt cho con bé, nhanh!
Gã lấy xe đạp và phóng nhanh ra đường, gã đạp xe thật nhanh, thật nhanh băng qua các con hẻm, nhà nhà đã đóng cửa, tiệm thuốc tây cũng đóng cửa, gã đánh liều, đập cửa van xin.
- Xin anh, bán giùm tôi những thứ này.
Người đàn ông nhìn vào tờ giấy rồi nói.
- Cái này chỉ có toa bác sĩ tôi mới bán được, toàn là những loại thuốc phải bán theo toa.
Gã nài nỉ.
- Đây là của một bác sĩ ghi cho tôi, anh làm ơn, làm ơn bán nhanh giùm tôi, bao nhiêu cũng được.
Người đàn ông quả quyết.
- Không được, quy tắc là không được bán.
Gã buột miệng.
- Quy tắc cái con khỉ gì, con tôi nó sắp chết rồi.
Gã chợt ôm mặt khóc, vừa khóc vừa van xin.
- Tôi xin ông, hãy bán cho tôi.
Người đàn ông nhìn gã với ánh mắt thương cảm, quay vào trong lấy thuốc và một số thứ ghi trong giấy…
Gã cầm, bối rối trả tiền và lại phóng xe trở về phòng trọ. Bóng gã đổ dài dưới ánh đèn, chân gã vẫn cố đạp thật nhanh, thật nhanh.
***
Gã vấp chân phải một bậc thềm ngoài phòng trọ nhưng gã đứng dậy thật nhanh.
- Cô Phương, có rồi nè, cô làm ơn.
Cô cầm lấy và bắt đầu truyền đạm cho con bé tại nhà, gã lăng xăng giúp cô những việc cần thiết như lấy ghế, treo chai nước đạm lên cao. Cô nghiền một viên thuốc ra thành bột, pha nước loãng và đưa cho gã đút cho cô bé.
Nhìn gã lập cập lúng túng, bất giác cô cảm thấy xót xa. Cô nhớ đến hình ảnh của cha mình, cô quay mặt đi, giấu vội giọt nước mắt đang tràn ra khóe mi.
- Ông có muốn em ngồi đây để canh chừng cô bé?
- Tôi không dám phiền em.
Cô lắc đầu.
- Có gì đâu, hơn nữa, em cũng muốn nói chuyện với ông một chút.
- Con bé chắc chắn sẽ ổn chứ?
Cô gật đầu.
- Nó chỉ bị rối loạn thân nhiệt thôi, có lẽ do ông chở nó đi nắng khi cơ thể mệt mỏi. Em đã truyền gluco và cho uống hạ sốt, khi nào chai này hết em sẽ truyền tiếp đạm hoa quả, mai sẽ hết thôi.
- Cảm ơn em, không có em tôi không biết phải làm sao. Có phải em đang thắc mắc, vì sao tôi lại lấy bóp tiền của người bị nạn hôm trước.
Cô cúi đầu, tránh nhìn gã để gã khỏi bối rối.
- Tôi không biết phải làm sao khi trong túi tôi hết tiền, con tôi đang đói. Tôi có thể nhịn được, nhưng nó thì không. Tôi… xin lỗi.
Cô nhìn gã, đôi mắt cô ánh lên một niềm tin, cô biết gã không nói dối cô. Đêm đó cô mới biết gã là nhà thơ và thầy giáo. Vợ gã trót ngoại tình với hiệu trưởng, gã bắt gặp và đánh ông ta. Gã bị đuổi ra khỏi ngôi trường làng và thơ của gã cũng không có đất sống trên vùng quê nghèo ấy. Gã ôm con ra đi…
- Em có muốn tôi kể cho em nghe một câu chuyện cổ tích.
Cô gật đầu, tựa lưng vào vách tường và nhìn gã. Giọng gã ấm áp vang lên…
- Ngày xưa… tại một vùng đất nọ, có gã phú hộ rất giàu, ông ta cho rất nhiều người vay tiền. Một ngày kia, khi biết mình sắp lìa đời, ông gọi tất cả những người thiếu nợ mình đến và bắt họ thề, bắt họ hứa với ông một điều gì đó, thì ông sẽ xóa nợ cho họ. Rất nhiều người đến và rất nhiều lời hứa. Người hứa kiếp sau sẽ ở đợ cho ông. Người hứa kiếp sau sẽ làm trâu bò cho ông để trả nợ. Người hứa kiếp sau sẽ dâng hết của cải để trả nợ. Bỗng dưng có một ông nông dân già bước đến, gã phú hộ biết ông ta là người nợ nhiều nhất nên hỏi: “Ông hứa gì?”. Người nông dân trả lời: “Tôi hứa kiếp sau sẽ làm cha ông”. Phú hộ tức giận quát: “Khốn nạn, tao cho mày mượn tiền để mày làm cha tao hả?”. Người nông dân nhỏ nhẹ nói: “Thưa ông, tôi làm cha ông để tôi đem cả đời tôi bảo bọc cho ông, tôi đem cả sinh mạng tôi dâng hiến cho ông, tôi đem cả tài sản của tôi để trao cho ông, tất cả những gì thuộc về tôi, đều là của ông”.
Gã nhìn cô, đôi mắt cô đã long lanh những giọt nước, cô khóc. Gã bối rối.
- Tôi xin lỗi.
Cô lắc đầu và đứng dậy, cô đi về phía con bé.
- Đã có lúc, tôi cũng ích kỷ với cha mình, tôi xem ông ấy là người đàn ông nhỏ nhặt, không làm nên những điều to tát. Nhưng giờ khi ông ấy mất, tôi mới hiểu chính những điều nhỏ nhặt ấy đã nuôi tôi khôn lớn từng ngày. Ba thường dắt tôi đi bên lề phải để ông đi bên trái, để hứng chịu mọi hiểm họa có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Ông thường che chở mỗi khi tôi bị bạn bè dọa nạt. Tôi khôn lớn, tôi ham chơi không lo học, ông đứng đầu hẻm đến tận đêm khuya để mong ngóng bóng dáng tôi về… và nhiều thứ… nhiều điều khác nữa.
Bàn tay gã đã đặt lên vai cô, mạnh mẽ như một người đàn ông thực thụ.
- Xin cô hãy gửi lại cái bóp cho bệnh nhân giúp tôi. Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn…
***
Đêm…
Trong giấc ngủ mơ màng, cô thấy bóng gã đang nắm tay đứa con gái đi trên con đường trải đầy ánh hoàng hôn… Phía cuối tầm nhìn, dáng người phụ nữ đang giang đôi tay như đón lấy cô bé…

M.V (TP. HCM)




Read more…