Trang Văn Thơ Việt Nam

TÌM HƯƠNG DỦ DẺ - Tản văn Phan Nam

14:51 |


Mùa hạ đến, trái tim chia phôi với biết bao kỉ niệm rực nắng thuở ấu thơ. Kì thi vội trôi nhanh qua những phút giây ly biệt giảng đường, hè về. Không khí ngột ngạt phố thị luôn làm cho con người ta có cảm giác chùn chân bước, muốn tìm về một không khí xa xôi thuở ấy. Khung trời tuổi mộng hiện về sâu trong kí ức thật tươi đẹp mà bây đây thật khó kiếm tìm. Trong những ngày tâm can khó thở tôi xách ba lô bước vội về quê, đi tìm chút tình chút thương với biết bao điều bí ẩn nơi đồng quê gắn chặt với tôi một thời mộng tưởng.

 Ngày ấy, khi còn nhỏ xíu tôi đã có cảm giác đặc biệt với mùi hương dủ dẻ với màu lá tinh khôi. Hơi sương của lá còn đọng trên cành thấm màu kí ức. Bông hoa nhỏ chúm chím trong lá cố tình lẩn trốn những đứa trẻ tìm đến. Nhưng chỉ mấy ngày từng cánh, từng cánh hoa nhỏ xoè ra, toả hương ngan ngát khắp con đường làng. Trên con đường từ trường về nhà luôn luôn tràn ngập hương thơm, đưa con tim thơ dại tìm đến bứt bông hái cành. Lũ trẻ chúng tôi nhặt nhạnh từng đoá hoa dủ dẻ với màu vàng thanh tao, hương thơm dịu nhẹ toả khắp làn da, sóng mũi, chiếm cả linh hồn tuổi thơ. Cây dủ dẻ thật đặc biệt. Tôi thường xuyên bứt lá dủ dẻ vấn lại thổi “te te te” lấy làm thích thú lắm. Lá dủ dẻ trơn nhẵn hoà thanh âm lạ vang vọng khắp cả cánh đồng gọi mùa hạ rộn ràng tới. Hồi nhỏ, ở khắp quanh nhà xóm nhỏ chỗ nào có cây dủ dẻ những đứa trẻ đều biết hết. Đặc biệt thích nhất là lúc dủ dẻ chín, từng chùm chín mọng căng ra mời gọi tôi đi tìm, đi tìm quả ngọt đồng xanh.

Mỗi ngày đi chăn trâu lúc nào tôi cũng hái rất nhiều chùm dủ dẻ rồi nhẹ nhàng giấu kín. Dủ dẻ chín màu vàng đậm, mỗi chùm thường có nhiều quả. Tôi nhớ nhiều kỉ niệm với mùa dủ dẻ đã ăn sâu vào kí ức. Có những khi tìm được chùm dủ dẻ mấy đứa trong đám xúm nhau vào giành lộn đến nỗi quả dập nát hết, rơi rụng xuống đất lấm lem bùn. Vậy mà vẫn tiếc lượm lên phủi phủi rồi cho vào miệng để cảm nhận vị ngọt nồng nàn thấm ngọt đôi môi. Ngày nào mà tìm không được một chùm dủ dẻ thì nước mắt thả ròng ròng lúc nào không hay, về nhà làm nũng mẹ. Lúc ấy mẹ cười rất tươi, mẹ xuống vườn hái một bó rau ngót và cẩn thận cho đứa con một chùm rất to, chín mọng tự thuở nào. Lúc ấy, đứa con nhỏ lau nước mắt cầm lên ăn từng quả dủ dẻ rồi phụ mẹ lặt rau nấu bữa cơm chiều.

Có lẽ những đứa con thị thành chưa bao giờ nhìn thấy quả dủ dẻ hoang dại này. Có rất nhiều bánh trái đồng quê mọc lên từ tự nhiên như vậy nhưng nuôi dưỡng rất nhiều tâm hồn hồn nhiên, ngây thơ, gắn chặt với từng hồi ức kỉ niệm ruộng đồng. Những sắc hương làng quê thực nhỏ nhoi mà luôn đong đầy tình cảm lớn cho linh hồn tràn đầy tình yêu thương bao la, rộng mở. Hương thơm xa xưa ấy thấm chặt trong chân răng kẽ tóc, vị ngọt quả dủ dẻ đánh thức vị giác mỗi khi nhớ lại, trong lòng không khỏi bâng khuâng.

 Những món quà đồng quê thời ấu thơ thực khó phai mờ trong kí ức, từ quả sim tím chín rực trên triền đồi cao, chùm dủ dẻ vàng vọt toả mùi hương đong đầy đến những quả mua ăn xong tím rịm cả miệng, cả lưỡi, rồi những quả vàng nhợ chua chua ngọt ngọt được bố mang về từ trên non cao. Bây giờ tìm lại những món quà thuở xưa thật khó, khi đã dần dần biến mất để thay thế cho những cánh rừng keo bạt ngàn. Thế nhưng trong sâu tẳm thâm tâm làm sao mà quên được những giờ phút rong chơi của mùa hạ đầy nắng đầy gió. Một ngày bất chợt nhìn thấy một chùm dủ dẻ chín vàng bên đường mà cảm thấy nôn nao, xúc cảm. Dừng chân nếm lại mùi hương xưa, vị ngọt ngày ấy mà lòng không khỏi rưng rưng…

P.N (Quảng Nam)
                                                                                   
Read more…

BA VÀ CON GÁI - Tuỳ bút Minh Vy

15:00 |
                                                 Nhà văn trẻ Minh Vy

Khi còn là một cô bé 8 tuổi tôi rất mê hát, suốt ngày cứ nghêu ngao mấy bản nhạc xưa như Lan và Điệp. Thuở ấy, nhạc thiếu nhi không nhiều như bây giờ, hơn nữa ba mẹ tôi cũng không phải là dân trí thức để hướng dẫn cho con biết bài nào nên hát và bài nào không nên.
Ba đạp xích lô mỗi ngày, còn mẹ thì buôn bán ở chợ. Mỗi chiều về ba thường chở tôi trên chiếc xích lô đi khắp thành phố. Tôi là một vị khách đặc biệt đi mãi trên xe ba mà không nghĩ đến chuyện trả tiền công.
Chiều chiều, ba để dành cho con gái năm trăm đồng để tôi được hát karaoke. Thuở đó karaoke không nhiều như bây giờ, khắp cả khu vực chợ Bà Chiểu nơi nhà tôi ở chỉ có một tiệm. Người đến hát đông lắm, người ta tính mỗi bài hát năm trăm đồng. Ba đăng ký cho tôi hát bài Lan và Điệp. Ba ngồi chồm hổm dưới đất nghe tôi hát, xong ba lại khoe với bạn bè: “Con gái tui hát hay lắm đó nghen!”.
Tôi lớn lên cùng với những khó khăn của cuộc sống, nhưng tôi luôn được ở bên ba mỗi ngày. Rồi tôi lập gia đình và vợ chồng tôi cũng dọn về ở chung với ba. Tôi rời xa vòng tay của ba lúc nào chẳng hay, tôi chỉ biết mỗi ngày đi làm kiếm tiền về nuôi con. Gia đình tôi nấu ăn riêng và các thứ đều riêng...
Ngày kia tôi đi làm về muộn, mọi người đã ăn tối xong. Tôi tắm rửa rồi xuống bếp lục cơm ăn. Có cơm nhưng không còn thức ăn, uất ức, tôi la toáng lên: “Sao ba lại ăn hết đồ ăn của con!”.
Chồng và con tôi đều đã ngủ, chỉ có ba ngồi đợi cửa và nghe những lời đó của tôi. Ông chắp tay sau lưng rồi lom khom bước ra ngoài cửa, nhìn vào không gian của màn đêm. Tôi giận ba nên hậm hực bước lên phòng, khóa cửa và ngủ khi bụng đang đói.
Tôi dọn ra riêng, tiền thuê phòng cao quá mà lương của vợ chồng thì hạn hẹp. Hai vợ chồng phải canh ban đêm ra chợ Bà Chiểu, để mua rau người ta bán giá sỉ cho đỡ tiền chi tiêu. Mười giờ đêm, chúng tôi về nhà trọ với trên tay lỉnh kỉnh các bó rau.
Theo thói quen mỗi khi đi đâu về, tôi kiểm tra điện thoại. Một cuộc gọi nhỡ của ba. Ngập ngừng một lúc, tôi bấm nút gọi lại. Giọng ba buồn buồn: “Sao mấy ngày rồi tụi con không về nhà?”. Tôi ngập ngừng: “Con vừa mới đi ngang, nhưng thấy ba đang ăn hủ tiếu ở quán đầu hẻm nên không vô nhà”. Ba ngạc nhiên: “Sao không ghé lại ăn với ba cho vui?”. “Dạ thôi, con đang đi mua rau về nấu cơm”. Tôi nghe giọng ba run run: “Giờ này chưa ăn cơm sao, còn tiền không, về ba cho”.
Ba đứng trước cửa đợi, tôi bước vào nhà, mấy anh chị em đang nói cười rộn rã, ba nhìn tôi rồi đưa cho tôi năm trăm ngàn đồng. Tôi nhận, muốn cảm ơn ba nhưng miệng không mở được thành lời, đối với tôi lúc này, lời cảm ơn sao thật khó nói.
Đêm đã khuya, ba kêu tôi về vì sợ nhà trọ đóng cửa, tôi còn nấn ná luyến tiếc không gian đầm ấm của gia đình. Ba lom khom bắc ghế, với tay lên bàn thờ lấy cho tôi trái xoài chín vàng: “Xoài này ngọt lắm, ba để dành cho con đó”. Tôi cầm trái xoài, bước nhanh ra cửa và lên xe ra về. Ba vẫn đứng nhìn tôi đang khuất dần trong màn đêm, khi tôi ngoảnh lại thì thấy bóng ba đã nhòe dần vì mắt tôi có nước...
Nửa khuya, tôi ăn trái xoài chín thấy ngọt ngào làm sao, nhưng lẫn trong đó có vị mằn mặn của nước mắt.

M.V (TP. HCM) 


Read more…

ÔNG TÔI - Tạp bút Ngô Diệp

15:00 |


Năm 9 tuổi, tôi được bố mẹ gửi về sống với ông bà ngoại và cậu út. Từ một đứa trẻ thành phố, tôi phải học cách quen với cuộc sống đi trên nền đường đất đỏ, có tiếng gà gáy mỗi sáng.
 Quê ngoại tôi ở vùng đồi núi của Bắc bộ. Ông bà tôi làm nghề nông, trong nhà có nuôi một đàn lợn con, hai con trâu và rất nhiều gà vịt. Ngày nghỉ, tôi theo bà đi chăn trâu. Đồng lúa bát ngát trước mặt khiến tôi choáng ngợp với màu xanh trải dài tít tắp.
Trong nhà, ông ngoại là người chìu tôi nhất. Ông tôi là cựu chiến binh đánh Mỹ. Mỗi buổi tối, ông bà và tôi hay ngồi ở hiên hóng mát. Ông kể cho tôi nghe chuyện ở chiến trường năm xưa, chuyện ông cứu đồng đội như thế nào, rồi truyền thuyết về loài chim bói cá, về con rết. Những chuyện ấy, ông kể đi kể lại mà tôi vẫn luôn thấy chúng hấp dẫn, thú vị. Hôm nào, ông quên kể chuyện là tôi phải đòi ông kể mới đi ngủ được. 
Ở quê tôi, người ta không xây tường gạch làm hàng rào mà trồng  cây dứa dại, cây xương rồng làm ranh giới, rào chắn. Bao quanh vườn nhà ngoại là hàng dứa dại tốt um tùm. Khi cây dứa to, ông ngoại mang dao đi phạt bớt cho tàu lá khỏi lan ra vườn. Những lúc như thế, ông tìm chiếc lá nào to, dài, đẹp rồi ông tước hết gai, kết thành chiếc chong chóng cho tôi chơi. Chiếc chong chóng có 4 cánh, ông xiên thêm chiếc cành nhỏ vào giữa làm trục cầm. Có lần, tôi xin ông làm cho 5 cái chong chóng. Tôi mang đi khoe và phát cho bọn trẻ trong xóm. Cả lũ í ới, chạy đua xem của ai quay tít và lâu bị tuột hơn. Bước chân chạy huỳnh huỵch cả xóm. Con đường đất đỏ mùa khô bị tụi trẻ quậy khiến bụi tung mù mịt, đỏ ngầu quần áo. Mỗi bận lên rừng về ông giắt đầy quả làm quà cho tôi. Chẳng ai biết thứ quả ấy tên gì chỉ biết là chim ăn được thì người cũng ăn được.
Ở đầu sân nhà có một cây mít to. Ông lấy một phiến gỗ dày, buộc thừng ở hai đầu rồi treo lên cây. Từ ngày có cái đu, bọn trẻ trong làng hay đến nhà tôi chơi. Chúng rất thích cái đu này.
Ông tôi là người khéo tay trong làng. Người trong làng thường đến nhờ ông đan cho cái giọ bắt cua, cái rổ, cái rá, có người còn nhờ ông đan cho cả nôi cho em bé nằm. Tôi cùng mấy đứa em cứ lăng xăng chạy quanh sân xem ông đan lát. Ông ra bài toán đố xem ai giải được ông sẽ đan tặng cái rổ con con. Ôi, trẻ con ai chẳng thích mấy thứ ấy.
Ngày ấy, ông đã dạy tôi ăn một món ăn đặc sản khiến tôi nhớ mãi. Buổi tối, hai ông cháu cầm khoảng hai chục cái bẫy ra vườn. Tôi soi đèn cho ông đặt bẫy. Ông tìm chỗ nào có lối mòn nhẵn, hơi ẩm để đặt bẫy. Sáng hôm sau, y như rằng có một dây dài những con chuột bị dính bẫy. Ông cùng cậu út đốt rơm thui và lột da chuột. Bữa cơm trưa, ông bày lên mâm những cái đùi chuột xinh xinh rán giòn, vàng xộm, ngậy mỡ và thơm lừng. Tôi không dám ăn nhưng ông và cậu cứ gắp vào bát giục tôi ăn. Tôi đánh bạo ăn thử, không ngờ thịt chuột ngon đến thế. Từ đó thành ra tôi lại mê món thịt chuột.
Nhớ có năm mất mùa, trong nhà còn ít gạo mà bố mẹ tôi vẫn chưa gửi tiền về. Bắt đầu vào bữa cơm, tôi phụng phịu vì trong mâm chỉ có mấy miếng thịt mỡ, nồi cũng ít cơm. Ông nhìn tôi hiền hậu: “Không dỗi con nhé, có ít ăn ít, có nhiều ăn nhiều nha”. Nghe ông nói, tôi ngoan ngoan ăn mà không dám mè nheo nữa. Câu nói ấy, in sâu mãi trong tôi, như một hành trang trong cuộc sống sau này.
… Ông tôi đã mất được gần 5 năm. Thi thoảng có thời gian rảnh tôi cùng bố mẹ vẫn về thăm bà và cậu mợ, rồi ra đồi thắp nén nhang lên phần mộ của ông. Tôi thầm nói: “Ông ơi, con nhớ ông lắm”.
N.D (Hà Nội)
Read more…

TUỔI THƠ TRONG TÔI - Tạp bút Đặng Thị Hoa

15:01 |

Đặng Thị Hoa quê ở Tây Sơn,Bình Định, đang học năm 2 ngành sư phạm Văn trường Đại học Qui Nhơn.


Nhớ lắm tuổi thơ tôi, những năm tháng màu hồng rực rỡ, tôi như vô thức trước mọi biến chuyển ngày đêm, chẳng buồn lo âu những nếp nhăn hằn in trên trán mẹ cha. Đêm ngắn ngủn với giấc mộng dài thơ ngây, ngày cũng vội đóng sập cửa màn đêm khi trò trốn tìm còn dang dở. Ai tìm thấy nhau giữa bầu trới còn loang lổ sáng tối ấy?
 Tuổi thơ ơi thèm lắm những buổi chăn bò chơi rong, nhặt nhánh cỏ làm gà tơ háu đá, đuổi bắt cua,canh rau má ngọt lành. Sình sịch tiếng máy cắt hòa lẫn tiếng cười ha hả trẻ thơ. Tuổi thơ tôi- những đêm trăng tròn dạo bắt ếch cùng ba. Tĩnh lặng! Bản giao hưởng đồng quê réo rắt, như một nguồn xung điện mạnh mẽ, hằn sâu vào kí ức êm đềm.Yêu biết mấy những cơn mưa dông bất chợt đầu hạ,nước mưa như lũ trẻ làng chạy đua chơi trò đuổi bắt, ào ào như dòng thác đổ tận trời xanh, cao thẳm. Mưa chẳng mấy chốc đã ngập chân gốc rạ, thứ còn sót lại sau một vụ mùa cực nhọc.
Và đêm ấy thể nào bọn ếch đồng cũng í ới gọi nhau đi kiếm chát. Chúng tất bật chuẩn bị cho một cuộc hò hẹn đêm khuya.sau bữa cơm chiều, ba sửa soạn lại chiếc đèn pin đội đầu đã lâu lắm không được dùng đến. Tôi cũng ngồi bên ba nhưng không táy máy, phá phách như mọi hôm, mà ngoan ngoãn như một con mèo mướp dễ thương. Ba hiểu ngay ý định tinh quái của đứa con gái nhưng chẳng giống con gái xíu nào của mình.con vàng cũng đứng kế bên ngoe nguẩy cái đuôi. Tất cả dường như đã sẵn sàng cho một cuộc “săn” kì thú. 
Đêm đóng sập cửa, những ông sao bắt đầu mở tròn xoe đôi mắt, lấp lánh đẹp lạ kỳ trên bầu trời xanh thẳm.Chị gió nghịch ngợm trêu bụi mận đang trầm ngâm nơi góc sân để lắng nghe bản giao hưởng của những nhạc công dế mèn. Gió luồn khe cửa như một vị khách mang hơi mát tinh khôi và chúc vị nồng của đất làm tặng phẩm cho gia chủ. 
Lặng! Từ đồng xa đã rền vang tiếng ếch ăn đêm.Chiếc đèn pin của ba bật sáng.tôi lúi cúi chạy xuống bếp mang cái đụt mà thường ngày mẹ vẫn mang để bắt cua đồng, vào một bên hông. Ba cười chẳng nói gì bởi ba hiểu quá rõ sở thích của đứa con gái nghịch ngợm mỗi khi mưa đến là gì. Ba đội đèn pin đi trước, tôi và con vàng tí tửng theo sau. Đồng rộng mênh mông, bóng đêm như một gã khổng lồ, khiến đôi lúc tôi phải rùng mình khiếp sợ, khi nhớ lại nhưng câu chuyện kinh dị mà bọn trẻ làng hay kể. Nhưng đó chỉ là thoáng qua.tiếng lội nước bì bõm của ba, tiếng con vàng sủa inh ỏi, cùng với tiếng thì thầm đáng yêu của nhưng cặp “ tình nhân” côn trùng, làm tôi thêm yêu không gian ấy, khoảnh khắc ấy. Kết quả cho một đêm là nồi cháo ếch thơm phưng phức mà mẹ dành cho hai cha con. Và tôi lúc nào cũng được dành phần ngon nhất, con vàng thì hì hà hì hục bên cái bát dừa với một ít cháo nóng còn thơm vị nồng mặn của đất của nước quê hương.

Và tuổi thơ tôi- yêu cả những ngày nắng gắt được ngồi trên đôi quang gánh kĩu kịt của mẹ đi bẻ bắp. Những bắp ngô to tròn, mũm mĩm hạt chen chúc nhau một đầu quang gánh, còn tôi được mẹ ưu ái dành trọn một đầu cho đứa con gái yêu. Bọn bắp ngô xinh xắn kia chắc thầm ganh tị với tôi lắm bởi chúng chẳng được một mình một cõi như tôi. Tôi khinh khỉnh cất tiếng hát vang, xua tan đi cái nắng như thiêu như đốt đang vắt từng giọt mồ hôi thấm ướt lưng áo mẹ tôi.
Yêu biết mấy những năm tháng đó!

Đ.T.H (Bình Định)
Read more…