Trang Văn Thơ Việt Nam

ĐÁNH CẮP - Thơ Phương Uy

14:00 |






sương mai vắt hạt trần lên những ý nghĩ đã mệt mỏi qua đêm trắng

ảo ảnh chiêm bao khép mắt

cơn thôi miên đã thấu thị một vũng trời

những con hình nhân nhại bóng

nhại lời câm

những màn múa rối

đứng lại một trận thu bắt chước

nhập nhằng những mê lộ mùa

không một khởi điểm

không cảm xúc

dành cho sáng tạo mới

hãnh tiến đã không chọn niềm an phận

lao đao lắp ghép những sự không thật khuất mặt

cơn xấu hổ không thể đọng lại trong trái tim lừa dối

vùng vằng theo gió mà bay

chiếc mặt nạ che chắn cho đôi mắt rựng khóc

nhại một nụ cười an nhiên trên nếp nhăn thân xác

trong ngách đêm đã khép

câu thơ vẫn còn mê sảng

lưu cữu trong trận dự cảm về một đức tin đã không còn

thời tiết bưng mặt khóc  một ngày buồn đã chết non

bức tường trắng phục tang cho tờ kinh bị đánh cắp

rơi ra trên mộ phần vô chủ...



P.U (Bình Thuận)
Read more…

NGHE GIẤC CHIÊM BAO - Thơ Phương Uy

14:01 |
Hát anh nghe mấy mùa thu rũ cũ
có điệu buồn ru giấc chiêm bao
ngày không trắng
ngày không xanh
ngày không thẫm tím
ngày không mưa
ngày không gió ầm ào

Ừ em nói đừng lau khô dòng ướt
đêm qua bên sông cọc mạ khô rồi
ngày đuổi bắt 
ngày tang tình đời thực
câu à ơi
nặng điệu lý sông trôi.

Ừ em nói ngủ đi đừng dậy nữa 
con chim cánh đen đã đập cánh rùng mình
máu đã chảy loang thân chim vết ố
trăm năm
đừng
mượn câu hát phù sinh

nói anh nghe
hát anh nghe
kể anh nghe
điệu buồn ca cũ
máu chim rơi trên phiếm lục huyền cầm
người đàn bà nhếch cười trên vân gỗ
yêu như đêm
đen như đêm
sâu như đêm
màu da thịt lặng câm

anh mộng mị 
anh lạc loài
anh mông muội quá sâu trên trên cơn mê ngôn ngữ
tròng mắt khô lãnh cảm những chối từ
không rung động
không giận hờn
không mỉa mai khái niệm
anh vớt trăng già,
trăng tàn,
trăng khuyết
đến hư vô.

P.U (Bình Thuận)
Read more…