Trang Văn Thơ Việt Nam

NHỚ MÙI KHÉT NẮNG - Truyện ngắn Phạm Minh Hiền

15:01 |

 Trên tầng trệt của ngôi nhà nhà ở ngoại ô, vạt nắng đầu ngày cứ ghé bên tôi vào những buổi sáng cuối tuần. Nắng len qua cửa sổ, trải một vệt dài trên sàn nhà rồi nắng nướng những sợi lông mỏng trên mặt tôi cho vàng theo nắng, nóng rát, ý nắng muốn nói "dậy đi, trưa rồi, nướng hoài". Nắng ghé thêm chút nữa để̉ ôm hết cái giá sách vào lòng, giá sách kiêu hãnh hững hờ với nắng. Giá sách được trang trí bằng những bình hoa hồng giấy, góc phải, góc trái rồi ở trên đầu. Giá sách luôn tự hào với nắng, "ta đây luôn chứa đựng những đứa con quý giá của các nhà văn nổi tiếng, ta chứa đựng cái tinh hoa, cái nhân văn của nghệ thuật, ta không phải như mi cứ rong chơi, nhảy nhót với cây mận ở bên ngoài cửa sổ". Để̉ bảo tồn lòng tự trọng, nắng rút đi để̉ lại cái mát lạnh đến buồn thiu của căn phòng, bên ngoài cửa sổ là cây mận vườn nhà kế bên. Ở xứ này nó không có bốn mùa xuân hạ thu đông,  nó không có đám lá vàng bay buồn rười rượi như những mùa thu trong tiểu thuyết, hay những mùa đông lạnh giá có tuyết rơi, và những mùa xuân ấm áp có trăm hoa đua nở trong nắng xuân nồng. Chỉ có nắng, gió và mưa.


 Mùa này nắng lúc nào cũng vàng cháy, đến khi mưa thì buồn thôi là buồn. Đoạn đường từ công ty về đến nhà là một đoạn đường đầy nắng, hai bên đường khá vắng, nhưng mỗi khi tôi đi làm về thì có một thằng nhóc đầu trần chân đất đi ngược lại với tôi, xe nhanh lướt qua tôi không kịp để ý nó cầm thứ gì trên tay để bán. Nghĩa là, tôi không để ý đến nhân tình thế thái quanh đây, tôi chỉ biết đi làm và sau những giờ làm là tôi vùi đầu vào sách. Đọc sách thú vị lắm, sẽ nhìn thấy những con người đi lại, nói, cười, khóc, và yêu thương, trong đó là một thế giới có những bản ngã mang cái tôi riêng biệt. Có những cái kết có hậu, có những cái kết bất ngờ đến rưng rưng nước mắt, có những cái kết rất nhẹ nhàng làm cho người ta phải lắng đọng, suy ngẫm về cái cuộc sống mà họ đang sống hiện tại. Nhưng mấy ai tìm đến sách, những người trí thức họ đọc sách một cách vô thường nhưng nó là bình thường vì họ là người trí thức.

 Một buổi trưa đi làm về, tôi thấy phòng mình vẫn khóa trái. Phòng có dấu hiệu bị đột nhập. Chính xác là nó trèo lên cây mận vườn nhà bà Hai, chui qua cửa sổ và vào phòng. Không mất thứ gì, có mùi khét nắng...

 Cũng một buổi trưa đi làm về, phòng có dấu hiệu bị đột nhập. Chính xác là nó trèo qua cây mận, chui qua cửa sổ và vào phòng. Không mất thứ gì, có mùi khét nắng...

Cũng lại là một buổi trưa tôi đi làm về, tôi ngửi thấy mùi khét nắng ngay tận cửa phòng, tôi mở cửa, một thằng bé có nước da... (nếu như buổi tối nhà bị cúp điện, biểu nó "cười đi em", ắt sẽ thấy nó ở đâu), nó trợn mắt nhìn tôi trắng toát. Nó đứng dậy tính chạy đi, nhưng lần này nó không định trèo qua cây mận, mà nó định phóng ngay xuống đất.

- Đứng lại.

Nó đứng lại, nhưng không dám quay lại.

- Em vào đây chi?

Nó không trả lời, ánh mắt tội lỗi của nó nhìn xuống cuốn truyện của Nguyễn Nhật Ánh đang đọc dở bị bỏ ngay trên sàn nhà.

- Ngu quá! Đã vào được đây, sao không lấy mấy cuốn về đọc cho đã.

- Dạ, sách dạy ăn cắp là thói xấu.

- Tại sao biết ở đây có sách?

- Dạ, tại rất nhiều lần con thấy chú đem sách về, có lần con thấy cả bọc bự.

- Tại sao thấy ?

- Dạ, con bán vé số khu này.

- Muốn đọc, tại sao không xin chú cho đàng hoàng, mà tự ý trèo vào phòng chú? Lỡ như mọi người trong nhà biết được là lớn chuyện đó.

- Con xin chắc gì chú đã cho, mà chú có cho, chắc gì con giữ được sách. Nhà con, trời mưa còn không có chỗ ngồi.

- Vậy biết chữ không mà đòi đọc sách?

- Con biết chữ, nhưng có nhiều chữ con không hiểu...

- Vậy cứ ở đây đọc những gì em thích, đói chú cho ăn, còn nhiêu vé số đưa đây chú đem bán cho những người trong nhà. Nhưng chỉ hôm nay thôi nghen. Lần sau có vào đây, cứ như thường lệ, ngồi im lặng mà đọc sách. Người nhà phát hiện là lớn chuyện đó.

 Nó nói với tôi, nó học hết lớp năm, nó là học sinh giỏi nhất lớp. Ngày nó nghỉ học, cô giáo dẫn thêm thầy hiệu trưởng đến tìm nó, nhưng vì mẹ cứ bệnh triền miên nên không nỡ nhìn mẹ phải chịu nắng mưa với những bó rau ngoài chợ. Nó quyết định nghỉ học để đi bán vé số, tiếp chút đỉnh tiền cho mẹ thuốc men, khi mẹ hết bệnh, nó sẽ đi học lại...

 Nó ngồi đọc tới chiều, chắc nó đói, tôi xuống nhà bưng lên cho nó tô cơm, nó múc từng muỗng cơm đưa vào miệng mà mắt cứ nhìn vào cuốn sách. Nó ăn xong, gắp cuốn sách lại, nó cẩn thận để lại cuốn sách đúng chỗ mà nó đã lấy, nó kéo áo chùi miệng đưa ra cái rốn lòi ra một khúc, chắc nó thiếu ăn. Nó cuối đầu chào tôi rồi trèo qua cây mận, nó mất dần sau đám cây đủng đỉnh có ánh nắng chiều nằm vắt vẻo trên ngọn cây. Cứ vậy, vào mỗi buổi trưa tôi đi làm về, tôi lại nghe đều đều mùi khét nắng.


 Tôi không biết nó ở đâu, tôi cũng không hỏi nó tên gì, nhưng mỗi khi tôi về đến nhà, vào phòng nhìn thấy nó vẫn còn đó. Tôi thấy mình vui, ít ra tôi tìm thấy một người bạn có cùng sở thích, nhưng cái thích của nó có thể lớn hơn tôi, khát khao hơn tôi. Giống như ngày tôi còn bé, tôi thèm thuồng nhìn bạn mình đứng mút cây cà rem, trong khi mình không có lấy một đồng thì làm sao để mua ăn. Ông bán cà rem cầm lòng không đậu khi nhìn thấy tôi, ông lấy cho tôi một cây mà ổng không lấy tiền. Khi tôi thỏa mãn đứng mút cây cà rem, tôi thấy ông nhìn tôi, miệng ông cười còn ba cái răng, hiện rõ những đường nhăn chằng chịt trên mắt. Nụ cười hào phóng của ông hòa vào vị ngọt của cây cà rem, đến giờ tôi mới biết, tình người nó ngọt đến như vậy.


Với nó tôi không thấy ngọt, tôi không biết nó thấy ngọt không? Nhưng mỗi khi nó vào phòng tôi, tôi ngửi đầy mùi khét nắng. Nó hay nói với tôi "sách của chú thơm quá!". Có lần tôi thấy nó xin đi rửa tay, nó chùi hai tay vào vạt áo cho thật khô, nó nói "con sợ làm dơ sách của chú". Ánh mắt nó nhìn vào cuốn sách hiện rõ cái thèm lẫn nỗi nhọc nhằn của tuổi thơ, rồi tủa ra bàn tay thô kệch đang sờ vào trang sách với những ngón tay thô còn vây bẩn do rửa vội. Hôm đó, tôi nói với nó, tôi sẽ đi công tác vài ngày "Em cứ lựa vài cuốn mà em thích, mang về nhà mà đọc, khi chú về, rồi mang trả lại cho chú". Nó miễn cưỡng cầm ba cuốn sách, nó hỏi "Chú đi mấy ngày?", "năm ngày", "vậy năm ngày sau, con mang trả chú".


 Tôi về đến nhà với tâm trạng mệt mỏi, chuyến công tác không thành công như mong đợi. Tôi nằm dài trên giường, nhìn cái giá sách đứng buồn thiu, tôi cảm thấy nhớ người bạn, nhớ mùi khét nắng. Mai là năm ngày, tôi lại ngửi mùi khét nắng của nó. Bảy ngày trôi qua rồi tám ngày, mười ngày, phòng tôi không có mùi khét nắng khi tôi đi làm về, chắc nó đọc chưa xong. Mà cũng phải thôi, đọc sao mà cho hết nỗi ba cuốn đó trong năm ngày, nó còn đi bán vé số, nó còn không hiểu rất nhiều chữ. Ví dụ, nó hay hỏi tôi "chú ơi! Trắc ẩn là gì hả chú?" Hoặc, "chú ơi sao con vịt của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư  biết nói chuyện hả chú"... chắc nó đang rối nùi với cái đống chữ trong ba cuốn sách kia...


 Rồi nửa tháng sau, một người đàn bà mặc bộ đồ thun có hoa có lá, nhưng hoa lá bị đổi màu vì những vết dầu nhớt. Chị đội cái nón lá bị rách vành đứng trước cửa tìm tôi, chị trả lại ba cuốn sách mà tôi cho nó mượn, chị là mẹ của nó. Mắt chị có nước khi tôi hỏi đến nó. Nó bị tai nạn khi đi bán vé số rồi bị một chiếc xe tông vào. Chị nói, ngày nó thiếp dần trên giường bệnh, nhất định nó bắt chị phải mang sách trả lại. Tôi chông chênh... lật lại từng trang sách của nó đã đọc, tìm lại vết vây bẩn ở bàn tay thô kệch trước tuổi của nó, và may ra tôi lại lần cuối ngửi được mùi khét nắng còn vương vấn đâu đó. Nhưng không có thứ gì như muốn tìm, có một mảnh giấy chữ viết nguệch ngoạc để vào đó, chắc nó định trèo qua cây mận, chui vào cửa sổ. Chính xác là như vậy, để trả cho tôi... "Con xin lỗi chú, con hứa là năm ngày sẽ trả, nhưng đọc đến ngày thứ bảy vẫn không hết. Con xin lỗi, vì sách dạy, hứa phải giữ lời...”. Nắng chiều còn nằm vắt vẻo trên ngọn cây đủng đỉnh ngoài kia, gió thổi lồng lộng rì rào trên cây mận, luồng qua cưa sổ rồi thổi vào mắt tôi cay xè. Gió sẽ đưa em về với nắng...


P.M.H (TP. HCM)

Read more…

NƯỚC MẮT NGƯỜI DƯNG - Truyện ngắn Phạm Minh Hiền

15:01 |



 Mặt trời bắt đầu chiếu những vạt nắng đầu ngày lên bãi đất trống phía sau khu công nghiệp, đã có vài tiếng máy dệt bắt đầu vận hành, tiếng động cơ gì đó cũng bắt đầu nối tiếp kêu ầm ĩ. Một thằng con trai mười lăm tuổi nằm trên đám cỏ vàng cháy. Bật ngồi dậy, nó lấy tay dụi vào mắt, mặt nó mốc hít, những chùm tóc vón cục ngắn ngủn chỉa ra không theo một thứ tự, đâm loạn xạ. Nó quơ tay kiếm thứ gì đó trong cái ba lô. Chai nước, đã hết nước, nó vứt bổng cái chai lên trời, cái chai rớt nhẹ rồi nhịp vài cái trên đám cỏ. Nó thấy tay chân mình cũng đang rớt nhẹ như cái chai. Hai ngày, à không, hơn hai ngày rồi nó không ăn thứ gì, không tắm rửa. Nó tìm bãi đất này để trú ngụ qua đêm, may ra trật tự dân phố không nhìn thấy nó lang thang ngoài đường mà đem về đồn. Nó bỏ nhà đi, nó sẽ đi mãi không quay về nhà bà Năm nữa. Nó luôn nghĩ bà Năm ác với nó. Bà Năm quá khó, khó hơn tất cả mọi người mà nó nhìn thấy. Ví dụ, nó thấy ba má thằng bạn học chung lớp, luôn cho bạn nó ăn những cái ngon nhất, hôm nó ngồi ngấu nghiến ổ bánh mì dai nhách, ráng nuốt mà cổ cong như cổ cò thì thằng bạn lại nghênh mặt ngồi ăn dĩa cơm sườn, miếng sườn phải to, viền sườn phải có mỡ, như vậy thằng bạn mới chịu ăn. Sao người ta sướng như vậy? Hôm bữa, nhỏ ngồi kế bên có cái điện thoại cảm ứng xịn thôi là xịn, nó hỏi:

- Ở đâu có điện thoại đẹp vậy? 
- Ba má tui mua cho tui.
- Sao ba má bạn chịu mua cho bạn vậy?
Nhỏ bạn trả lời vẻ hãnh diện, ngon lành.
- Ổng- bả mà không mua, tui bỏ học vài ngày là mua liền chứ gì!
 Nó nghĩ mình ngu, sao mình không nói giống nhỏ bạn. Kiểu như nó sẽ bỏ học nếu bà Năm bắt nó rửa chén, hay bắt ngồi ăn phải ngó trước ngó sau, rõ ràng là có ngó trước ngó sau, nhưng có thấy ai đâu, chỉ thấy bà với nó, vậy mà biểu phải lịch sự, nhẹ nhàng. Mà có khi bà Năm cho nghỉ thật, tại có lần bà Năm nói, "bây học hành không đàng hoàng, tao cho nghỉ, ra chợ mà trông hàng..". Nó thấy mình thiếu tất cảmọi thứ. Phải thoát khỏi chỗ này, đi mần kiếm tiền, lúc đó muốn ăn sao cũng được, có tiền sẽ mua được điện thoại xịn.

 Nó không có cha, má nó mất lúc nó lên sáu, bà Năm đem nó về nuôi rồi cho nó đi học. Bà Năm, bạn thân nhất của má nó, bà Năm không có chồng nên không có con. Bà có tiệm tạp hóa ở mé chợ, nó không biết cái tiệm này có từ lúc nào, khi nó về nhà bà thì cái tiệm rất đông khách ra vào. Bà dạy nó bán hàng từ ngày đó, bà dạy nó bán phải biết nhìn mặt khách, nếu khách mua lẻ thì bán mười sáu ngàn năm trăm đồng một ký đường, sữa thì mười lăm ngàn năm trăm... khách mua nhiều bớt mỗi thứ năm trăm đồng. Có lần bà biểu nó coi hàng để bà đi chợ Lớn lấy thêm đồ, nó dán mắt vào cuốn truyện tranh, đám cô hồn sau chợ chạy ngang lấy mất bọc bột giặt, bà phát hiện bị mất, tiếng bà chửi nó inh ỏi cả một mé chợ. Mấy bà hàng rau, hàng thịt hay trề môi tới mũi mà nói xấu bà Năm,"đàn bà giá, khó trời thần, đố ai mà ở được...". Nó thấy mình hay, ít ra mình còn giỏi hơn mấy bà đó, vì mình ở được. Cũng có người thông cảm với bà, họ nói "tại bà không con, nên chưa cảm nhận hết tình mẫu tử". Người ta nói, bà Năm lúc xuân thì bị người tình phản bội khi đang mang trong mình giọt máu của mối tình vụng dại. Ngày người tình của bà đám cưới với người phụ nữ khác, bà phóng sông tự tử, may mà có người phát hiện cứu được bà, còn cái thai thì không. Từ đó, bà trở nên hận đàn ông. Ông Tư ở xóm trên, chết vợ, con cái du học nước ngoài, nghe đâu gia đình cũng khá giả. Ông đến nhà chơi, bà Năm đon đả rót nước mời khách, lúc ông Tư mở lời tình thương mến thương gì đó! Bà xáng ly xuống bàn cái cốp, chửi ông chạy mất dép. Nó thấy tính bà ngộ, khó hiểu. Với nó lúc nào bà cũng khó khăn, nhưng bà dạy nó khi ra tiệm bán hàng phải xởi lởi với khách, vui vẻ chiều khách, có vậy khách mới đông, mới có cơm ăn hằng ngày. Có hôm bà đang dọn hàng vào, chuẩn bị về nghỉ, có người hỏi mua bịch bột chiên, bà phải rinh mấy bao đường lên mới lấy được bịch bột, người ta không đồng ý nhãn hiệu nên trả lại, bà vui vẻ cất vào.

 Đi học về, ăn cơm xong phải đem chén đi rửa, nó rửa mà làm bể cái chén thì tiếng bà chửi giống cái chén thứ hai đang bể. Bà bắt nó ngồi ăn cơm phải đúng chỗ của mình ngồi ăn hàng ngày, bữa nào ngồi sai chỗ, bà chửi nghỉ ăn. Ăn thì phải ăn cái thừa hôm qua cho hết rồi mới được ăn cái mới. Bữa nào mà đánh nhau với đám bạn cùng xóm, không cần biết đúng sai, bà lôi nó về đập một trận nhừ tử. Từ ngày nó lớn lên, nó ít nói, nhưng không phải không nói, mỗi lần nó sai, bà Năm rầy nó, nó trả treo từng tiếng. Hôm đó bà hỏi nó chuyện học hành, nó trả lời ngang, "cũng được". Bà tức ra mặt, "tao không đáng mặt nói chuyện với bây à? Ừ thì thôi, bây lớn rồi, đủ lông đủ cánh, nếu nhắm tự lo cho mình được, thì bây đi đi...", nó cuốn đồ, nửa đêm trèo gác xuống đi mất. Mấy ngày nó đi, bà Năm đóng cửa tiệm chạy khắp nơi đi tìm, đêm bà thức trắng không ngủ được. Bà dò tìm tới nhà những người quen coi nó có ghé đó không, bà không bỏ sót một ai, bà hàng thịt, hàng rau, hàng quần áo... bà cũng tìm tới nhà. Bà Hai chủ sạp vải, ngồi vuốt ve con chó, nói như cũng muốn an ủi bà, “ thôi nó lớn rồi, nó không thương bà, nó muốn đi thì bà tìm nó chi nữa?”, bà Năm đáp trả, “bà nuôi con chó mà bà còn thương vậy, huống chi tui nuôi con người”...
 Nó lê từng bước nặng nhọc vì đói, mấy chiếc xe tải hạng nặng chạy ngang tung bụi mù trời. Hôm nay nó quyết phải xin được việc, việc gì cũng làm, miễn sao được ăn cơm. Một chiếc xe loại sang chạy ngang, dáng một người phụ nữ rất giống mẹ nó, nhưng giàu có, bước xuống hỏi, "con bỏ nhà đi à? Thôi lên đây, cô chở về, về nhà cô, làm cho cô, cô trả lương cho...". Nó đến một căn biệt thự rất đẹp, khi bước vào nhà, nó không để ý đến bất cứ thứ gì trong nhà ngoài bàn ăn. Trên bàn là một con gà quay, một tô súp cua, một đĩa rau củ xanh đỏ đủ màu được xào chung với thịt bò... nó ăn, ăn rất nhiều. Tiếng một người đàn bà văng vẳng bên tai.."Trời đất ơi, tui thương nó như con mình. Tại, con người ta, mình phải nuôi dạy cho tốt, chứ không, sao mà đền?. Bọc đường hay ký đậu tui đền được, đằng này cả một đời người đó cô". Tiếng một người đàn bà khác đáp lại "từ từ mà dạy chị à, tuổi này bọn nó ương lắm".
 Nó mở mắt ra, thấy bà Năm đang ngồi cạnh, mắt bà có nước đọng lại, bà nhìn thấy nó đang nhìn bà, những giọt nước đó tràn ra chảy dài trên má. Kế bên là cô y tá đang cầm sợi dây truyền nước, nó thấy tay mình ê ê, nó nhìn từng giọt nước đang truyền vào người mình, những giọt nước làm cho mình tỉnh lại, cũng giống như những giọt nước trên mắt  bà Năm đang rơi xuống đất...

P.M.H (TP. HCM)
Read more…

TẤM LÒNG - Truyện ngắn Phạm Minh Hiền

15:01 |


Trời mờ sáng, vài chiếc xe lai vãng trên đường. Ông mở cửa, khung cửa một cánh được chấp vá bằng vài miếng gỗ xanh vàng. Ông tựa chiếc xe đạp vào cây cột hiên nhà, đếm lại xấp vé số bán dở tối qua. Ông khóa cửa, một ngày làm việc bắt đầu.

Ông đạp xe đi khắp các con hẻm, xấp vé số nay có vẻ như dày hơn, nặng hơn thường ngày. Ánh nắng bắt đầu yếu ớt len lỏi qua những ngôi nhà cao tầng, xe cộ ngoài đường nhộn nhịp hơn. Ông dựng xe trước một gánh xôi, gói xôi tím ngắt bự chảng được đổi lấy tờ vé số mà còn dư tới... năm ngàn. Các công đoạn từ lúc bà bán xôi rút tờ vé số đến khi bà dúi gói xôi vào tay ông, rất nhanh, hình như nó được diễn ra hằng ngày, họ cười với nhau, kết thúc cuộc trao đổi đó bằng một câu rất gọn của bà bán xôi "Ông đi bán nghen!". Ánh nắng bắt soi mạnh hơn, soi rõ hơn người đàn ông lục tuần đang trên chiếc xe đạp, ông mặc cái quần xám tro được trang trí bằng hai mảnh vải khác màu ở đầu gối. Cái áo sờn màu, mỏng lộ rõ vệt da vàng trên vai ông.

Ông sống độc thân, người ta không biết ông đến từ đâu, sống ở đây từ khi nào, vì khu ông ở toàn những người nhập cư, công nhân họ cứ đến rồi đi, những căn phòng trọ cũng cũ dần theo năm tháng. Riêng ông, đó là nhà ông và có tự bao giờ không ai biết. Người ta chỉ nhìn thấy ông khi thi thoảng ông hay lên Ủy ban phường nhận túi quà trong đó có mươi ký gạo, chai dầu ăn, gói đường... thì được ông chia cho bà bán xôi ba ký, cho bà nửa chai dầu. Bà ngoài năm mươi, bà cũng sống mình ên, bà thuê phòng trọ gần nhà ông, bà chỉ đi mần ăn nơi thị thành này là gánh xôi mang đậm chất miền Tây Nam bộ.

Mặt trời lên cao hơn ngọn cây, ông tấp chiếc xe đạp vào gốc cây bên đường, kéo đôi dép lào cũ để lót mông, ông ngồi bệt xuống. Ông mở gói xôi được quấn tròn bằng một miếng báo, bên ngoài được bao bằng cái bọc ni-lông bóng kiến. Ông vừa ngấu nghiến vừa đọc cái gì đó trên miếng báo ấy. Xấp vé số đã vơi đi hơn nữa, mắt ông xa xăm mươi phút rồi vội leo lên xe đạp, ông đi bán tiếp.

Mặt trời ngả về chiều, nhìn đồng hồ cũng đã hơn bốn giờ, trên tay ông còn ba tờ vé số. Ông chạy đến trước cổng một tòa soạn báo. Một người đàn ông trong một chiếc xe hơi màu đen bóng loáng bước ra, ông vội chạy đến mời người đàn ông mua ba tờ vé số trên tay. Người đàn ông đứng lại, nhìn dáng vẻ khổ sở của ông, lòng trắc ẩn gật gù giây lát, người đàn ông nói: "Thôi, để tui mua giúp bác!", ông cám ơn rồi bỏ luôn chiếc xe đạp dựng ngoài lề đường, ông đi nhanh vào tòa soạn báo...

Ông đạp xe về đến nhà, trời cũng nhá nhem tối. Bà bán xôi thấy ông về vội mang qua dĩa cá đã chiên sẵn, thêm tô canh, bà nói: "Tờ vé số tui mua của ông lúc sáng, trúng hai số cuối được trăm ngàn, tui đãi ông nè!". Ông cám ơn, nhìn ánh mắt sung sướng của ông, bà cũng vui lây. Vài ngày sau đó, cũng như mọi chiều ông đi bán về, ông thấy bà cầm tờ báo trên tay, đứng trước cửa đợi ông.
- Trời đất cơi, đi bán vé số lời được nhiêu mà bày đặt vậy không biết?
- Tui có làm gì đâu!
- Nè, ông lên báo nè!
Tờ báo chụp rõ một người đàn ông với bộ vest sang trọng, đứng sau một ông già trong hàng người xếp hàng để gây quỷ ủng hộ ngoài biển đảo. Ống kính chụp cận cảnh, hiện rõ những đường nhăn chằng chịt trên mặt, miệng ông cười đầy mong đợi, cũng cái áo sờn vai nhưng sau lên ảnh nó đẹp quá! Ông nhìn vào tờ báo, ông chợt nghĩ gì đó giây lát. Bà bán xôi hỏi.
- Ông đi ủng hộ mà sao cái mặt cứ nhơm nhớm vội vã vậy?
- Tại tui hồi hộp, sợ người ta chê ít với lại ghé qua chút rồi còn lo đi bán chứ ai biết chụp hình!
- Lo bán đặng kiếm tiền, mình phải no thì mới lo được chuyện lớn ông à!
 Ông chợt nắm lấy tay bà, ông nhìn bà với đôi mắt mong đợi điều gì đó, ông nói.
- Ngày xưa, khi còn trai trẻ, tui lấy sức mình cầm súng để bảo vệ đất nước. Bây giờ, biển đảo đang bị thằng Tàu lăm le, tuổi già này... chỉ biết vậy thôi.
 Những đường nứt của chỉ tay gồ ghề, hơi ấm được tủa ra từ lòng bàn tay ông, làm bà nhớ đến cánh đồng khô hạn của tháng năm quê bà ngày ấy. Thật ra, cử chỉ nắm tay nhau chỉ đơn giản dừng lại khi người ta muốn diễn đạt ngôn từ của cơ thể, từ ánh mắt đến bàn tay, cái gắn kết giữa tình người với người. Lần đầu tiên, bà được ông nắm lấy tay mình sau chừng ấy năm họ quen biết nhau, bà thấy mình ấm áp vô cùng trước một người đàn ông có đôi mắt hiền từ đầy yêu thương. Không đơn giản. Bà vội rút tay lại, bà nói nhẹ bâng.
- Thôi, tui dìa, mừng ông được lên báo, ngày mai ghé chỗ tui, tui đãi ông ăn xôi nghen.
Bà quay đi, để lại một ông già thẫn thờ cuộn tròn tờ báo trên tay. Ông nghĩ, phải chi ông biết họ có chụp hình, ông sẽ mặc cái áo mới hơn, chỉnh chu hơn, ít ra có được một tấm hình để sau này cho người ta cúng cơm. Ông lại cười...

P.M.H 



Read more…