Trang Văn Thơ Việt Nam

CỬA RỪNG - Truyện ngắn Phạm Thị Hải Dương

15:01 |
                                          Phạm Thị Hải Dương
                                                          
          Trời đổ nhanh về sáng. Hiệp trở mình. Đêm nay, không khác gì một nghìn tám trăm hai mươi lăm đêm trước. Cánh tay của Phúc vẫn âm thầm làm gối cho Hiệp. Anh đang say giấc. Ngực Phúc phập phồng dưới lớp áo ba lỗ, hơi thở phủ ngập cả gian phòng. Nằm cạnh chồng, Hiệp nghe lòng mình trong veo như bát nước chảy ra qua mấy lớp sỏi.
          Một đêm không trăng nào đó, có cô gái trẻ đeo bộ mặt thất thểu như bị tớp mất hồn bước ra từ cánh cửa phòng 102. Cô lao nhanh xuống lòng đường. Tiếng còi xe hãi hùng chớp giật, xả vô tội vạ vào không trung. Bánh cao su ma sát với lớp nhựa đường soàn soạt. Bóng đèn pha nuốt tươi cặp mắt vô hồn của cô gái. Máu trào ra thành vũng, bết chặt mái tóc mây. Máu chảy tràn qua mắt, mằn mặn nơi đầu lưỡi. Rồi, những giọt máu chết trân trên ngực cô. Trong cơn mê, những tia sáng nhập nhằng kéo qua hai hàng mi đã khép. Làn xe vẫn lạo xạo thản nhiên lao vút về phía trước. Cô gái mơ màng. Có tiếng ai nổi lên trên mớ thanh âm xô bồ như váng dầu trên mặt nước. Thảng thốt, bất lực. Cánh tay chắc nịch bế thốc cô lên không trung. Cơn gió cắt ngang qua mặt, ánh sáng loang lỗ thoắt ẩn, thoắt mờ. Ai đó liên tục gằng giọng “Cô ơi cô, cô phải cố lên…”
          Cô gái tỉnh dậy. Bốn bề trắng toát, lạnh lẽo. Mùi thuốc sát trùng xồng xộc bay vào mũi. Dây nhợ nhùng nhằng cắm đầy trên thân thể của cô. Từng giọt dịch truyền thư thả rơi tõm vào nền không khí tĩnh lặng. Cô muốn xoay người ngồi dậy, rót vào cuống họng đang chát đắng một giọt nước nhưng cô đành bất lực. Mình mẩy cô như đống thịt nhầy dưới lưỡi dao lực lưỡng. Cô gái muốn thở một cái thật dài để lòng thư thái mà không tài nào đủ sức. Vừa lúc đó, có bước chân theo sau tiếng mở cửa rất nhẹ nhàng. Chiếc cà mèn bàng bạc vừa hiện ra thì đã nghe tiếng người chạy xộc trở ra cửa “Bác sĩ ơi, 305… 305 tỉnh… tỉnh dậy rồi!”
            Đêm qua rồi. Hiệp tách đôi hai nửa tấm rèm. Sau lớp kính đặc, ánh sáng của bình minh ló dạng đằng chân trời. Những vòm lá bừng tỉnh buông mình theo gió sớm. Một quang cảnh bình yên mà Hiệp hằng trân trọng từ lúc biết mình được sống lại. Đúng nghĩa một con người.
            Hiệp tựa đầu vào lớp kính, ngắm Phúc thật lâu. Người đàn ông đột ngột xen vào cuộc đời Hiệp đúng vào khoảng khắc cô đối mặt với tử thần. Phúc đã mang cô ra khỏi làn xe tấp nập mặc cho tất cả mọi người quay lưng lại, phó mặc cô gái bằng đôi mắt ngần ngại. Họ chen chúc trên từng centimet đường. Họ lao vun vút không chút cảm thông khi Phúc một tay nâng đầu cô, tay còn lại vẫy loạn xạ vào không trung. Ngoài phòng giải phẫu, Phúc cắn chặt môi dưới, hai tay anh bấu chặt vào nhau. Hết ngồi lại đứng. Đứng một chỗ không yên, anh đi đi lại lại trên hành lang bệnh viện suốt ba tiếng đồng hồ, không màng đến chiếc áo sơ mi đang mặc trên người đã thấm đỏ máu.
            Hiệp là kết quả của một tình yêu đầy tội lỗi. Vật đáng giá nhất với cô là sợi dây chuyền mặt Phật Quan Âm cẩm thạch mà người mẹ chưa lần được biết mặt để lại. Bên cạnh cô là tiếng đời cay độc, lúc xa lánh, khi dè bỉu của hàng xóm và bè bạn. Đậu đại học, Hiệp chở hết bao tủi nhục trút xuống mé sông. Con nước ỡm ờ cuốn đi bao nhiêu đau đớn của đứa con gái mới lớn. Chiếc xe đò tạt vào mé hàng dâm bụt, gạo gà quần áo xe đạp… chất đầy xe. Hiệp ngoái đầu lại, mắt ngoại đỏ hoe rướng theo chiếc xe đang thả lại sau lưng làn khói đen. Những ngày đầu nhập học, Hiệp da diết nhớ những chùm thiên lý vàng chanh và mùi khói lam vấn vương đầu hồi. Dáng bà ngoại lui cui cột cặp chân con gà khi trời chạng vạng.
           Bài học đầu tiên Hiệp được người thành phố dạy là cách…nói dối. Cô nhân viên ở trung tâm môi giới dạy kèm tặng Hiệp ánh mắt sắc ngọt. Vừa ve vuốt bàn tay cô bé, vừa thỏ thẻ “Chị dặn nè, em phải nói học sư phạm, năm thứ ba rồi. Phụ huynh họ mới tin tưởng giao con, nghe em!”. Cũng câu hỏi đó nhưng khi giáp mặt với phụ huynh, Hiệp trơn tru không chút bối rối “Dạ, em học tổng hợp Văn”.
            Từ lần gặp đầu, linh cảm của con gái mách bảo có cái gì không ổn phát ra từ tia nhìn sắc lẻm của gã phụ huynh. Gã ném cho Hiệp những lời mời mọc thơm tho, thản nhiên tin rằng bất kỳ đứa con gái nào cũng vào tròng. Hiệp khác. Cô bỏ gần ba trăm nghìn chắt chiu để đảm bảo rằng mình không trở thành miếng mỡ dâng tới miệng con mèo đang hau háu đói.
           Hiệp đâm ra sợ thành phố. Sợ những cái xác khô khan núp sau những bức tường cao hun hút. Họ có chung nhau trên mâm cơm như bà ngoại với Hiệp. Rỉ rả bát canh chua nấu măng. Hay nằm cạnh nhau hằng đêm mà nghe hai trái tim chạy song song hai đường. Hiệp thương con gà ở xóm trọ, tiếng gáy đơn độc cô lẻ muốn tìm bạn đồng hành. Tiếng gáy không sống đến cạn đêm.
          Từ khi bà ngoại đi đoàn tụ tổ tiên, nấm mồ mới đắp chưa ấm đất, cô đã trở lại thành phố. Công việc mới của Hiệp đi cùng với son phấn, taxi và bia. Hiệp uống, mắt lúng luyến đung đẩy cười đùa. Ngấn cổ trắng xinh xinh tu từng ngụm từ tốn mà tràn đầy tình tứ. Nhưng cái khiến người đối diện phải liêu xiêu là có say đến đổ đốn thì Hiệp vẫn rót bia mà không xi một giọt ra ngoài. Mỗi lần quá chén, đôi mắt Hiệp hằn lên một đường máu đỏ át hết con ngươi, bao nhiêu tức tưởi trào ra lại bị những bàn tay nhớp nhơ ve vuốt… phanh chặt lại.
          Điềm nhiên, cô kể lại đoạn đời của mình với Phúc, không quên giải luôn khúc mắc trong lòng anh về cái đêm cô bị tai nạn. Gã giám đốc đã bán cô cho đối tác. Và, bữa tiệc đã có sự chuẩn bị chu toàn từ trước, ly bia của Hiệp đã bị bỏ thuốc… Đóa hoa trên tay Phúc rơi xuống dưới làn mưa. Những cánh hoa bị cơn mưa vùi dập tơi tả, cuốn phăng theo làn nước. Hai người đã ngồi trên ghế đá, dưới cơn mưa ròng rã một đêm trường. Trút cạn lòng với Phúc rồi, Hiệp dò dẫm bước vào phòng bệnh. Được đôi bước thì có cánh tay giật cô quay lại, gọn gàng trong vòng tay của Phúc:
Em à, mọi chuyện đã qua, làm lại từ đầu với anh. Anh nhất định sẽ khiến em hạnh phúc đến trọn đời…
                 Phúc giữ tròn lời hứa. Hai người rời bỏ thành phố về đây. Miếng đất cằn khô cách không xa cánh rừng. Hai vợ chồng phát triển mô hình VAC, diện tích trang trại ngày càng mở rộng. Ngày ngày, Hiệp xắn quần cao quá gối tắm táp cho đàn heo. Phúc ngồi săm soi lứa cá mới xuống giống. Có đêm, hai vợ chồng thức trắng để tiêm phòng cho lứa gà Tam Hoàng gần năm trăm con dưới ngọn đèn chữ U sáng lóng lánh.
               Nắng đã lên cao, tràn vào ô cửa kính. Trang trại ẩn hiện dưới nắng. Phúc còn mê ngủ, vòng tay ôm eo vợ mà đầu gục xuống vai Hiệp. Cánh rừng rậm rạp, nhập nhằng đã lùi rất xa khi có hai vợ chồng làm kinh tế giỏi. Hiệp chợt nghĩ về vùng tuổi trẻ mà mình đã kinh qua. Hào hứng như đi tìm thảo dược quý trong rừng. Loay hoay, hoảng loạn khi biết mình đã lạc đường... Phúc là chiếc la bàn dẫn Hiệp thoát khỏi âm u, trở về với con đường đầy nắng.

P.T.H.D (Đại học Đà Nẵng)











Read more…

VỠ TAN - Truyện ngắn Phạm Thị Hải Dương

15:00 |

                                                                               
        
          Như mọi lần, thấy ba lững khững bước ra khỏi cửa khi trời chạng vạng, đoán trước được “hậu quả”, tôi bèn lủi khỏi nhà, mặc cho bé Út thu dọn tàn cuộc. Đúng như tôi đoán, nó điện thoại càu nhàu, em lau bốn năm lần nước rửa chén mà chưa bay mùi trên nền nhà. Ngồi tưởng tượng nó vắt khăn ấp lên trán ba rồi khệ nệ bưng nguyên cái thau “thành tích” của ba tạt ra sau hè. Làm chị hai, tôi thấy mình sao hèn quá!

         Mỗi lần ba say, là một lần tôi trốn. Thường, tôi rúc mình vào quán cà phê quen, sau đó gọi đại ly nước rồi ngồi cho đến khi chị nhân viên ngáp hình chữ O, ánh mặt ngần ngại như nhắn gửi “Gặp chục khách như em, chắc chị… quy tiên sớm”. Tôi tính tiền, dắt xe ra khỏi quán.

********

         Bé Út ngủ rồi, tôi rón rén mở cửa. Chui được vào trong mùng thì đã gần mười một giờ. Đêm nay, trăng treo ngay trên đầu cửa sổ. Trăng sáng vằng vặc, len lỏi vào gian buồng nhỏ khiến tôi nhớ lại một đêm trăng mấy năm về trước, ba tôi và chú Năm Thành ngồi trước hàng ba uống rượu. Chú Năm tu hết một ly đầy, rồi như cố ý, chú đặt cái ly xuống nền nhà thật mạnh. Nhìn thẳng vào mặt ba tôi, mắng đắng:
- Anh tiếc chi cái thứ đàn bà hư đốn, hai đứa nhỏ nó đẻ, nó còn không biết nhớ mà về thăm lấy một lần. Anh còn nhớ làm gì! Nó theo trai chắc rồi.

Nói dứt câu, chú nheo cặp mày rậm nhìn con Út đang ngồi nghịch cát ngoài sân. Tôi nép sau cánh cửa buồng, đếm được đúng ba cái lắc đầu của chú. Nói đoạn, chú Năm xổ hai ống quần, đứng dậy rồi nhắm hướng nhà mà đi thẳng.

          Ba tôi còn ngồi lâu trước mâm rượu. Ông vừa uống, vừa ngước cổ nhìn trăng. Ông uống rượu mà như muốn nuốt hết bao nhiêu nỗi niềm. Từ đó, tôi không bao giờ nhắc má trước mặt ba nữa.

         Nhưng con em tôi lại khác. Nó ngày một lớn. Mà càng lớn lại càng biết rõ mình thiếu hụt cái gì. Vào bữa cơm, thấy tivi chiếu phim mẹ đang vào bếp, nó thắc mắc chứ, má đâu rồi hai!? Thấy tôi xỏ chỉ, nấu nước, vo gạo lăn xăn cả ngày, nó lượn lờ trước mặt, trề môi “Cả lớp em hát cơm con ăn thì tay mẹ nấu, nước con uống tay mẹ đun… sao em thấy toàn Hai làm không hà?”. Nghe nó nói, tôi ứa nước mắt. Tôi thương nó một mà xót ba tới mười. Một lần nó nhắc “má” như có một mũi dao nhọn đâm vào ngực trái của ba tôi. Những lần như vậy, ba cố nuốt cho hết chén cơm rồi bỏ đũa hoặc lảng đi chỗ khác.

          Sinh nhật tròn mười hai tuổi của bé Út, tôi quyết định bóp bụng nói cho nó hay. Dù biết làm vậy là tàn nhẫn với một đứa trẻ, nhưng tôi không đành lòng nhìn thấy ba đau đớn tấp rượu giải sầu mỗi ngày. Bé em tôi ngồi im, lâu lắm! Hình như nó còn thở dài. Trời ơi con nít con nôi biết gì mà than ngắn thở dài. Vậy là, đứa mang tiếng chui đầu ra trước, đành đoạn cướp đi tuổi thơ của em mình.

         Nó thôi nhắc má, kể cả trong mơ. Bé Út giống tôi ngày xưa, bị đầu độc bởi hai tiếng “theo trai”. Tôi bị hai chữ đó ám ảnh mà hận má. Rồi cũng chính tôi “học” chú Năm, gieo hai tiếng cay nghiệt đó vào đầu nó, rồi nhìn hai chữ ghê gớm đâm chồi lớn lên từng ngày. Tôi biết làm vậy là ác với má. Vũ trụ có đảo lộn thì má vẫn là người mang thai chín tháng mười ngày, sinh ra hai chị em tôi.

       Tôi nằm nhớ lại mà không để ý mặt trời đã lên tự bao giờ, chắc ba đã đi làm. Tôi an tâm vén cửa mùng ngồi dậy. Chưa kịp xếp xong cái mùng thì đã nghe tiếng bé Út hốt hoảng đẩy cửa:
Hai ơi, nội… nội yếu lắm rồi…
Chạy đi kêu ba, nhanh lên!

        Trước khi nội tắt thở, bà nắm tay hai chị em tôi rất lâu. Thều thào từng tiếng một, nội mót chút hơi sức cuối cùng kể lại sự thật câu chuyện đã giấu nhẹm từ lâu. Ngày xưa, ba tôi được cho ăn học đàng hoàng, đậu cao và sau về làm cán bộ huyện. Nhưng không hiểu Nguyệt lão se sợi tơ tình kiểu nào mà ba lại tha thiết yêu má – một cô gái bần nông lại ít học. Luôn kỳ vọng vào con trai nên bà nội tôi nhất định phản đối. Nội đòi đoạn tuyệt mẹ con nếu ba làm trái ý, nội bỏ ăn mấy ngày liền. Ba tôi khóc nhiều nhưng rồi quyết định tiến tới. Ngày rước dâu, nội nhất quyết không cho má đi cửa chính mà dắt tay vào cửa sau như má tôi trót dại chửa trước vậy. Cuộc đời má truân chuyên từ đó. Nhưng bà nội không phải là người rẽ thúy chia quyên, mà căn cốt là do ba không biết giữ…

            Đám cưới xong, để cho yên ba má tôi xin ra riêng và cất nhà ở thị xã. Ba tôi là cán bộ, đương nhiên chuyện khách khứa tiệc tùng như cơm bữa. Khốn nỗi, ông không thể nào dắt theo “phu nhân” vì sợ mất mặt. Trong khi, sếp trên lính dưới không tay trái thì tay phải đều được một cô khoát tay. Ba thường về nhà muộn khi cơm canh đã nguội lạnh nằm bơ vơ dưới cái lồng bàn. Hai đứa nhỏ đã xem hết chương trình tivi đến lúc còn mỗi tiếng xè xè, hột mè chạy đầy màn hình. Má ngoái đầu ra cồng hóng tiếng xe máy loạng xoạng của chồng trở về.

          Má suốt ngày xớ rớ ở nhà, cục mịch ít nói lại không khéo vỗ về chồng. Ngoài việc chăm sóc con, nghe chồng chửi khi say, má không biết làm gì hơn. Đến khi đẻ bé Út thì ba tôi hay gắt gỏng, viện đủ cớ chửi bới vợ. Nào là đàn bà đái không qua ngọn cỏ, chỉ biết đẻ mà đẻ cũng không nên. Ra ngoài xem vợ người cười đùa tiếp chuyện, biết cả cái ly càng mỏng uống rượu tây càng ngon, sắc vóc sang trọng, đài các lại rành rẽ chuyện thiên hạ, đối đáp khuôn thước khéo léo thấy mà… thèm. Đến cơ quan, đồng nghiệp xỏ xiên “Trên dây phơi bốn năm cái váy, cái quần đùi cô đơn”, “Làm ông ngoại muôn năm nghe sếp”. Về bên nội, họ hàng xầm xì, có một thằng con trai mà tiệt dòng dõi, coi có được hay không?

         Má bỏ đi khi bắt được ba đang chung đụng với một người phụ nữ ở nhà nội. Má không mang theo thứ gì, kể cả… một trong hai đứa con. Từ đó, ba đâm ra bần thần, ít nói. Ông làm bạn tri kỉ với rượu. Dần dà, ba bỏ bê việc cơ quan. Người đàn bà kia không thể nào thay thế được má. Ba đem hai chị em tôi về nhà nội, với lời hứa không bao giờ được nói sự thật cho hai đứa hay thì nhà nội sẽ chu cấp phụ nuôi hai đứa bé. Ba tôi như người ngậm bồ hòn, ú ớ cho qua ngày. Tới nay đã mười mấy năm mà vết thương vẫn chưa liền lại. Chú Năm trách nhầm má, hàng họ láng giềng nghi oan cho má. Ba tôi lại không có can đảm trái ý bà nội, phân trần cho chị em tôi tỏ tường, để đến hôm nay cả hai đứa tôi nước mắt ngắn dài vì đã nghi oan cho má.

********

Đám tang nội xong, ba tôi bỏ rượu. Ba nói ba muốn đi tìm má. Tôi cản, biển người mênh mông biết má ở đâu mà ba tìm. Nhưng sớm nay, ba sai bé Út ra chợ chọn cho ba cái xách, ba xếp mấy bộ quần áo để sẵn dưới đuôi giường. Ba gọi tôi lại, đưa xấp tiền dành dụm :
Con à, ba có lỗi với má con. Mười mấy năm ba không dám nhận sai với hai đứa. Bữa nay ba phải đi tìm, tìm cho được má con về…”

Tôi thấy sau màng nước ầng ậng là những tia hi vọng sáng bừng phát ra từ đôi mắt của ba.

P.T.H.D (Đại học Đà Nẵng)


                                                         

Read more…

MÙA HOA MẬN NỞ - Truyện ngắn Phạm Thị Hải Dương

15:00 |


                                                     
Hè về. Giọt nắng chao mình ghé thăm ô cửa lớp. Tiếng ve râm ran tràn ra từ gốc phượng cuối dãy phòng học lớp 5I. Hôm nay là buổi học cuối cùng. Giờ đây, ngập trong đôi mắt cô giáo Thanh là hai mươi bảy con chim non nhôn nhao trước kì nghỉ hè. Mai Hoàng rạo rực khoe hai ngày nữa thôi, cô bé sẽ được về Vũng Tàu tắm biển cùng bố mẹ và em trai. Dũng đứng hẳn dậy, í ới: “Có bạn nào muốn về quê thả diều cùng mình không?”. Các bạn, ai cũng có riêng “kế hoạch” cho mình. Chỉ có Mận, cô bé ngồi thu lu ở cuối góc lớp. Hai tay khư khư choàng lấy chiếc cặp và đôi mắt cụp xuống hai ba phần…
Tiếng trống trường đã điểm từng hồi giục giã. Nhưng, đám trẻ con không vội vã túa ra cửa lớp như mọi ngày. Lũ trẻ nấn ná ôm cô Thanh, người mẹ hiền đã dõi theo, chăm sóc cho cả lớp suốt một năm tròn. Lúc này, Mai Hoàng, Dũng và Bảo đang vây quanh Mận. Bốn đứa chơi thân với nhau nhưng đây là lần đầu đám trẻ thấy Mận khóc mà không biết làm sao? Cô Thanh tiến lại gần tự lúc nào. Khẽ kéo Mận sà vào cánh tay rộng của mình, cô rút cái mùi xoa thấm nước mắt cho cô bé. Cặp mắt đen tròn, hai hàng mi dài xanh mướt, cong vuốt lại hiện ra.
Dũng về đến nhà, chưa kịp tháo ba lô trên vai xuống thì đã chạy ngay vào phòng làm việc của bố. Vắt vẻo trên đùi bố, cu Dũng “tường thuật” lại buổi học cuối cùng bằng cái giọng rầu rầu. Và, không quên kể luôn chuyện cô bé Mận. Đêm đó, ông Mạnh (bố Dũng) không tài nào chợp mắt được…
Sáu năm đã lùi vào quá khứ mà trong mỗi miếng ăn, giấc ngủ của ông Mạnh luôn chập chờn bóng người đàn ông với đôi mắt xa xăm in trên tấm gương chiếu hậu. Một chiều mưa tháng mười, sau khi kiểm tra xong tổ máy mới, ông Mạnh gọi tài xế đến đón về nhà. Nhưng, chiếc xe và người đàn ông đã vĩnh viễn nằm lại trên đường. Tang lễ đâu đấy xong xuôi, ông Mạnh mới nhớ ra có lần cụng li với nhân viên, nghe anh tài xế góa vợ, gà trống nuôi con một mình. Ông đâu ngờ đứa trẻ mình hằng tìm kiếm bấy lâu nay lại là bé Mận, bạn cùng lớp với con trai nhỏ của ông.
Phần bé Mận mới chua xót làm sao! Lọt lòng đã mất mẹ vì sanh khó, năm tuổi người cô bé thương yêu nhất là cha cũng ra đi vĩnh viễn mà không kịp trăn trối lời nào. Từ ngày cha mất, Mận hay thơ thẩn một mình. Kí ức về cha đã tủn mủn, vụt vặt đi theo ngày, theo tháng. Ngoại cho đi học, biết chữ rồi, cô bé xin bà mua thêm một cuốn tập nhỏ. Tỉ mẩn, lưu lại những gì còn sót về cha. Em đã viết rất nhiều. Ngổn ngang, lặt vặt. Mận nhớ từ nhỏ đã ngủ quen trên cánh tay của ba, nhiều hồi sáng ra thấy ba lắc lắc bả vai. Rồi có một đêm Mận sợ lắm! Đang ngủ ngon lành, thì không có ba ở bên, Mận mở mắt thì trời đang tối om, mà lại có một đốm sáng đỏ loé đằng kia. Mận khóc rú lên. Đốm sáng tắt ngấm, chỉ còn bàn tay của ba vuốt nhẹ lên trán “Ngủ đi con, Mận!”. Tiếng cái quạt mo lại lạo xạo trong đêm.
Mận còn nhớ ba thường cõng em ra sau vườn khi cỏ lên tới mắc cá chân. Hai cha con cùng làm vợt bắt chuồn chuồn. Ông ngồi tựa vào thân cây, nhìn con tha thẩn không biết mệt. Mận quay lại, trên tay cầm con chuồn chuồn kim đang ngo ngoe. Hai cha con chạm chung một nụ cười. Những lúc công ty có lễ lạc, liên hoan, ông thường dành món ngon gói về cho con gái “Mận ơi, ra coi ba mang gì về cho con đây nè!”. Mận viết lại nguyên xi câu này, để trong dấu ngoặc kép đàng hoàng. Cô dạy như thế mà. Nhưng không biết có đúng không nữa? Mận sợ quên nên ngày nào trước khi đi học, em cũng ngắm ba một lát. Ba lúc nào cũng cười với Mận.
Nhưng Mận không thể nhớ hết. Hay nói cho phải là con bé còn quá nhỏ để tưởng tượng được cái cảnh một người đàn ông vừa ôm nỗi đau mất vợ, vừa ôm đứa con đỏ hỏn, vỏn vẹn hai kí tám chạy đi xin sữa khắp làng. Đàn bà chuyền tay nhau cho bú thép. Có lúc con đói, ba phải lắng lấy nước cơm, hòa đường cho con uống. Trẻ con thiếu hơi mẹ, cực khổ trăm bề. Vừa đưa võng hát ru con, vừa chẻ củi gánh nước nấu ăn quét nhà. Bàn tay thô kệch, vạm vỡ là vậy mà đồ phơi láng coáng trên dây, dỗ con không thua đàn bà là mấy. Con nhỏ trăm thứ bệnh, từ sổ mũi nóng sốt đến mọc răng nhưng… đều qua hết. Có lẽ Mận biết thương ba nên lớn phổng phao, không đau yếu gì. Có lần, em sà vào lòng ba, ngước mặt lên hỏi: “Mấy bạn toàn tên đẹp, sao ba đặt con tên Mận, quê quá à!”. Ông ôm chặt con bé, cắn chặt môi. Ừ thì mẹ sanh con vào mùa hoa mận nở trắng xóa vườn nhà mình. Ngày những trái mận non xanh nhú ra, lấp ló sau những tán lá rộng, từng chùm, từng chùm…
Là ngày, một trận cuồng phong thình lình quật tả tơi cây mận.
Cu Dũng nói bạn Mận muốn mua một hộp màu sáp như con. Món quà có đáng là bao, ông Mạnh không ngần ngại đỗ lại một tiệm văn phòng phẩm trước khi cùng con trai đến nhà Mận. Cô bé nhẹ nhàng lấy một tờ giấy có đường gấp đôi trên góc học tập xuống. Bức ảnh được vẽ bằng bút chì, người cha dắt tay đứa con gái, trên tay cô bé cầm cái vợt bắt chuồn chuồn.
Trước khi đến đây, ông Mạnh đã bàn với vợ sẽ rước cả hai bà cháu bé Mận về nuôi dưỡng, xem như người thân trong nhà. Và, để cho Mận có cha mẹ, làm bạn với cu Dũng. Tận nghĩa với người quá cố.
Gió thổi đong đưa nhành mận, đem nụ cười của cô bé bất hạnh thả khắp nhân gian. Ông Mạnh ôm hai đưa trẻ vào lòng: “Hai con thấy không, cây mận không giòn như trứng cá hay chùm ruột đâu. Mận cứng cáp, dẻo dai đối diện với dông gió”.

P.T.H.D (Phú Yên)
                                                              
Read more…

OSAKA - Truyện ngắn Phạm Thị Hải Dương

15:00 |

Năm năm rồi, Hậu mới trở về Việt Nam. Hôm nay, em đặt chân lên rẻo đất quê hương, Hoàng chực sẵn ở sân bay tự bao giờ. Tôi đứng nép vào một góc nhìn hai người, sau một giây ngạc nhiên, Hậu cười hiền như thể gặp lại bạn cũ, như thể vùng kí ức xưa đã chết rũ đâu đó bên vệ đường.
Ngày ấy. Cái thủa xa xưa nào đó mà tôi đã quên tên, không biết có cô con gái nào đó tên Mỹ Hậu đỗ Cao đẳng Sư phạm như nguyện ước của gia đình. Hậu bây giờ có muốn nhớ em Hậu ngày xưa không nữa? Lúc tuổi chưa đầy mười tám, đôi mắt trong veo của em lần đầu vướng bụi thành phố. Rồi, như thể định mệnh, em vướng luôn bụi đời.
Tôi vẫn nhớ như in nhà trọ nơi cô bé Hậu từng ở. Dám chắc, có đi tìm nát nước khắp cả thành phố đó cũng không tài nào tìm được nơi nào nên thơ đến thế. Đó là khoảng đất rộng với đám đậu chổi, rau trai, cải trời… mọc xô bồ. Ấy vậy mà từ ngày Hậu về, đám cỏ chằng chịt nhanh chóng hóa thành một đám rau trât tự, xanh mướt mát. Trước cổng, hai cây Osaka chôn chân khi nào. Thân cây lao xao trong gió, lá lơ thơ mà hoa vàng chanh đơm đặc, quặn cành. Đầu tháng Tư, tôi thường ngắm Hậu ngồi dưới gốc cây, tóc em xõa đến chấm lưng, từng cánh hoa rơi lả chả, có cánh hoa mãi nô đùa cuốn theo gió, song, cũng có cánh khôn khéo nằm lại trên tóc em.
Tôi càng rõ, thương em không chỉ có tôi, còn anh Hoàng – chủ nhà trọ Hậu đang ở. Ngoài miệng gọi anh, chứ trong tâm, tôi xem Hoàng là bậc trưởng bối, luôn kính nể tài năng của anh. Hồi ấy, Hoàng mới ngà ngà ba mươi mà đã là cán bộ cốt cán của thành phố, nhà trọ ấy cũng nằm trong diện “đất cán bộ”. Đương nhiên, Hoàng đã có vợ, có con. Thế nên, thương Hậu bao nhiêu, tôi lại xót cho em bấy nhiêu.

Hai năm học, Hậu chưa một lần có ý định chuyển trọ, dù nơi ở cách trường em học khá xa. Tôi còn nhớ rất rõ, em nói: “Em có tính ở lại đây lâu đâu anh Kha, chỉ tại quen hơi đất rồi, bỏ đi không đành”. Tôi cuối xuống, đặt hết lời mình vào mắt em: “Quen hơi đất hay quen hơi người, Hậu?”. Em cuối đầu, hình như có một giọt nước mắt chảy ra.
Hậu thương Hoàng. Mà nói đúng hơn là Hoàng có tình với Hậu trước. Hoàng biết lựa thời gian mà đến. Sau này ngẫm nghĩ tôi mới thôi giận anh. Không phải tình cờ mà anh đến chơi, Hoàng rành rọt cả thời gian Hậu gội đầu, để anh đến trong khi Hậu loay hoay nhóm lửa sau vườn nấu nước bồ kết. Và để Hậu không phát hiện ra anh. Hoàng tựa vào gốc Osaka, theo lối hành lang, nhìn Hậu tháo chiếc kẹp ba lá, lộ mái tóc suông dài bay trong gió, chiếc lược trong tay em đung đẩy... Gương mặt anh đanh lại, đôi mắt khắc khoải hồi lâu rồi bỏ đi. Dạo ấy, tôi chưa biết Hậu cũng thương Hoàng. Một lần tình cờ mở cửa sổ nhìn về phía căn nhà Hậu ở, tôi lại bắt được ánh mắt đau đớn của Hoàng.
- Hậu, anh Hoàng…
- Em biết!
Hậu cắt ngang lời khi tôi chưa kịp bớt giận. Rồi em kéo tay tôi ngồi xuống ghế, trong khi tôi còn đực mặt ra thì em đã tỉ tê. Hậu nói nhẹ như không: “Em biết, người ta có-gia-đình-rồi, có thương em cũng để đó, chỉ tại em dại…”
Hậu khóc, nước mắt ngập ngụa trên gương mặt thanh tú của em. Tôi với tay kéo em vào lòng mình. Thì ra, bao nhiêu lâu nay chỉ có tôi không tường tận mọi chuyện. Hôn nhân của anh là bàn cờ đã được xếp sẵn, nhưng Hoàng chưa bao giờ thoái thác trách nhiệm người làm cha. Dù trong trái tim người đàn ông có dấy lên bao nhiêu đợt sóng sôi trào. Anh lại là quan chức, đâu thể yêu Hậu trọn vẹn. Ánh mắt của Hoàng – cuối cùng tôi cũng giải mã được.
Hoàng vẫn đến trong sự giằng xé của hai người. Anh không thể từ bỏ gia đình. Còn Hậu, tôi biết làm thế nào với em đây? Có những buổi chiều mưa tao tác, hoa Osakadập bầm trôi vô định theo làn nước cuốn, mưa tung tẩy trên mấy ngọn hành em trồng sau vườn, Hậu tựa vai vào bậu cửa, mắt nhìn theo mưa, thi thoảng em xòe bàn tay ra hứng lấy những giọt nước nặng. Em chạy theo mưa, đuổi mưa đi thật xa. Thân thể em nhòe theo làn nước, Hoàng ôm Hậu vào lòng. Đó  là lần cuối cùng tôi thấy Hậu khóc.

Rồi Hậu ra đi. Em xuất ngoại. Căn nhà nhỏ từ lúc vắng bóng Hậu, Hoàng không cho ai thuê nữa. Thi thoảng, tôi vẫn về thăm chốn xưa. Đám rau Hậu chăm sóc mỗi chiều giờ chỉ còn trong trí nhớ của tôi. Bây giờ là một đám cỏ dại um tùm, cao ngập đầu gối, lại là rau trai, đậu chổi, cải trời. Hai cây Osaka, loài hoa tôi từng mê đắm một thời, giờ rũ rượi xõa từng chùm hoa buồn thương. Và lâu lâu tôi cũng bắt gặp Hoàng ngồi tựa lưng vào bậu cửa, trên tay là một chùm hoa  màu vàng chanh rực rỡ.
Từ California, Mỹ Hậu nhắn về anh Kha đôi lời
“ Không biết mấy năm qua anh Kha có ngóng tin em hay không, chứ em nhớ anh, nhớ má nhiều lắm! Thời gian ở đây đã làm em nguôi ngoai đi nhiều, hôm nay em mới có can đảm mở email hồi xưa, hihi nó mốc xì lên rồi… Em đang sống vui vẻ bên này đó chớ, nhưng mà em có hứa sẽ tặng anh một bữa ngon ngày anh nhận bằng Thạc sĩ, nên em phải về. Hai ngày nữa em sẽ có mặt ở phòng trọ của anh”
Tôi lặng lẽ báo tin cho Hoàng…
Tận sau này, tôi mới biết Osaka còn có tên là hoa Hoàng Hậu.

P.T.H.D (Phú Yên)
Read more…