Trang Văn Thơ Việt Nam

BỐN MÙA THƯƠNG NHỚ - Thơ Quang Tuấn Dũng

14:30 |




Anh giấu mùa Xuân trong mắt em
Dấu Thu trong nỗi nhớ êm đềm
Dấu Đông lạnh lẽo vào trong tóc
Dấu cả Hạ hồng trong cánh môi

Anh giấu mùa Xuân hoa thắm tươi
Nhớ em hoa đỏ rụng lưng đồi
Thu sang nỗi nhớ nào da diết
Trong lá thu vàng bay tả tơi

Anh giấu mùa Đông sương khói bay
Nhớ em trời thoảng gió heo may
Em sưởi đôi tay gần lửa ấm
Hong cho tình ái mãi đong đầy

Anh giấu Hạ hồng trong má hây
Nhớ em hoa Phượng rụng sân đầy 
Anh ước sẽ là hoa Phượng thắm
Để được em cài lên tóc mây 

Q.T.D


                

Read more…

QUÁN BÊN SÔNG - Thơ Quang Tuấn Dũng

14:30 |



                Nắng đan một dải lụa vàng
        Sông sâu, quán vắng mùa đang tiếp mùa
                Chừng như trời đã sang thu
        Mây bay cuối nẻo mịt mù khuất xa
                Chim bay về núi nhạt nhoà
        Phù Dung xưa đã - xác hoa lụi tàn
                Lục binh trôi mãi mênh mang 
        Cây si rũ lá, màu tan tác màu
                Tôi, em và chút mưa Ngâu
        Hắt hiu đỗ xuống cho sầu giăng mau
                Cánh buồm xa - biết về đâu?
        Đời như gió cát, bể dâu khôn lường
                Tóc ai còn đượm mùi hương
         Thắp lên nỗi nhớ cho hoàng hôn xa 


Q.T.D (An Giang)
Read more…

NHỚ NGOẠI - Thơ Quang Tuấn Dũng

14:30 |
               


                   * Tặng ngoại thân yêu của con


            Tôi về thăm mộ ngoại tôi
Thấy hoa dại nở trên đồi rêu phong
            Hàng cây thắp nến mùa đông
Dế kêu chạnh nỗi nhớ mong một người 
            Con nhìn đi ảnh, ngoại ơi!
Mà sao nước mắt chợt rơi ướt dầm
            Bóng ai chìm khuất mênh mông
Tiếng ru đọng giữa muôn trùng thiết tha
           Tóc sương, áo vải nhạt nhoà
Gánh rau nặng nỗi chợ xa - gót mòn
           Chiều hoang, ngõ vắng, thân đơn
Ngoại còn nặng nợ cháu con quên mình
           Chìm trong ánh nắng lung linh
Ngoại nằm lặng lẽ - u minh cõi nào
           Con về ru giấc hanh hao
Nhớ hoài ánh mắt hôm nào bao dung
           Bàn tay ấm áp - đã từng
Nâng niu, ôm ấp, đỡ nâng tháng ngày 
           Giờ đây đứng giữa trời mây 
Lòng con vẫn thấy ngập đầy dáng xưa
           Buồn như điệp khúc tiễn đưa 
Con nằm mơ thấy ngoại về bên con!

Q.T.D (An Giang)



                       
Read more…

ĐỢI MÃI GIỮA MÙA NGÂU - Thơ Quang Tuấn Dũng

15:00 |



Gửi bài thơ trong ngăn bàn viết vội
Màu mực xưa - hương cũ đã phai rồi
Em cũng biết lòng ta đang bối rối
Sắc hoa tàn, màu mực tím phai phôi

Bước bên nhau trên đường đi đến lớp
Hoa sứ rơi rụng trắng cả sân trường
Em nhặt hoa ép vào trang kỷ niệm
Xác hoa nào còn mãi với quê hương

Em có nhớ giữa đồng hoang lối nhỏ
Ta bên nhau nghe sông hát dạt dào
Cánh diều nhỏ chao nghiêng chiều lộng gió
Vẫn vút lên vời vợi giữa trời cao

Và những đêm ánh trăng vằng vặc chiếu
Trải lung linh trên những cánh hoa vàng
Lúa thơm ngát và trái ngon rực chín
Quyện vào nhau hương đồng nội mênh mang

Ngày xưa ấy giờ đây còn đâu nữa!
Mảnh trăng non lạnh lẽo giữa đêm buồn
Dế nỉ non hát lên lời từ tạ
Ánh sao nào lịm tắt phía đầu thôn

Ta tất bật giữa cuộc đời dâu bể
Có ngờ đâu hoa rụng dưới chân cầu 
Chiếc xuồng nhỏ đưa em về cuối hạ
Có một người đợi mãi giữa mùa Ngâu!



Q.T.D (An Giang)
Read more…

NGHE THU HÁT GIỮA NGÀN HOA - Thơ Quang Tuấn Dũng

15:00 |

ĐÀ LẠT MÙA THU

Tôi trở lại Đà Lạt mùa thu vắng
Hàng thông buồn hát mãi khúc phân ly
Liễu ven hồ lá rũ ngọn sầu bi
Phố hiu hắt chạnh lòng ai đứng đợi
Tím khói sương nghe sầu lên vời vợi
Ánh đèn đêm không ấm nỗi một khung trời
Em thật gần nay đã quá xa xôi
Nghe lạc lõng giữa màn sương lạnh giá
Vẫn Đà Lạt mà sao nghe thật lạ!
Suối vẫn reo, hoa vẫn nở thật yên bình
Nghe hồn minh chìm đắm giữa vô minh
Trong tiếng gió rì rào hương thạch thảo
Đêm cao nguyên trăng vàng in vạt áo
Bóng ai qua lộng lẫy giữa vô cùng
Chợt bàng hoàng lay động tiếng chuông ngân
Phút tưởng niệm tháng ngày yêu dấu cũ
Đà Lạt thơ! Hoa đầu đời hé nụ 
Nước hồ trong như sóng mắt yêu kiều
Tôi một mình thắm đượm nỗi cô liêu 
Nghe thu hát giữa ngàn hoa tịch lặng

                            


GỌI 

Ta gọi nghìn trùng soi bước em 
Gọi thu cho mắt ướt vai mềm
Gọi trăng biêng biếc vờn trong lá
Gọi gió thì thầm trên tóc tiên

Ta gọi hoàng hôn sương khói bay
Gọi mây cho dáng liễu hao gầy
Gọi nắng hanh vàng lên áo mộng
Đông về gờn gợn gió heo may

Ta gọi những ngày thơ ấu xưa
Vườn ai hoa dại nở bao giờ
Bên hiên những đóa tường vi tím
Gọi những mùa vàng hong nắng trưa

Ta gọi mi sầu buổi tiễn đưa
Thiên thu cây rũ bóng ven hồ
Gọi sao cho thắp ngàn nhung nhớ
Gọi mãi tên người trong giấc mơ!

Q.T.D (An Giang)

             

                   
Read more…

NHỚ - Thơ Quang Tuấn Dũng

15:00 |


Chiều nghiêng bóng nắng Xuân phai
                 Về nghe sợi nhớ đỗ dài bên hiên
Gót chân phiêu lãng muộn phiền
                 Vắng em phố cũng đau riêng giọt sầu
Giàn hoa giấy đỏ mong nhau
                 Dăm đôi cánh mỏng rụng vào hiên sân
Đường xa lộ cũ phân vân
                 Chiều nay nắng trải tơ đang mịt mùng
Mắt huyền khuất dấu mông lung
                 Mây giăng suối tóc xuôi nguồn về đâu
Cách nhau chưa đỗ mưa Ngâu
                 Mà nghe biển nhớ lắng sâu mịt mùng!

Q.T.D

                              


                                       
Read more…

TÍM - Quang Tuấn Dũng

15:00 |


Bâng khuâng tím ngắt cả chiều hôm
Những đóa Pensée tím thẩm buồn
Bỗng nhớ hôm nào bên áo tím
Em cười nở nụ tím tương tư

Bâng khuâng chợt nhớ tím ngày xưa
Lối cũ còn đây tím nhạt nhoà
Những bức tình thư màu mực tím
Âm thầm gợi nhớ tím xa xưa

Q.T.D (An Giang)


                       
Read more…