Trang Văn Thơ Việt Nam

Nhân ngày giỗ lần thứ 10 giáo sư sử học Trần Quốc Vượng (17-8 ) – Bài và ảnh Nguyễn Anh Tuấn

08:37 |
Cố giáo sư Trần Quốc Vượng- tác giả của nhiều bài viết và công trình sử học, có lẽ, lúc sinh thời không thể hình dung được rằng: bản thân ông cũng vô tình trở thành một nguồn sử liệu quý nằm sâu trong tâm hồn những cô thợ may trẻ Hà Nội, trong một lần ông đưa sinh viên đi khảo sát chùa Tây Phương...
 
Thông tin cá nhân: (VanDanViet)   
Tác giả: Đạo diễn điện ảnh  Nguyễn Anh Tuấn   
Bút danh: Mai An Nguyễn Anh Tuấn   
Địa chỉ: Phố Thái Hà, Hà Nội   
ĐT: 0912174947   
_____    
      
NHÀ SỬ HỌC VÀ CÁC CÔ THỢ MAY TRONG CHÙA TÂY PHƯƠNG  

    Cố giáo sư Trần Quốc Vượng- tác giả của nhiều bài viết và công trình sử học, có lẽ, lúc sinh thời không thể hình dung được rằng: bản thân ông cũng vô tình trở thành một nguồn sử liệu quý nằm sâu trong tâm hồn những cô thợ may trẻ Hà Nội, trong một lần ông đưa sinh viên đi khảo sát chùa Tây Phương...
    Trong những ngày kỷ niệm Đại lễ 1.000 năm Thăng Long tại Thủ đô, có một cuộc gặp gỡ cảm động sau hơn 32 năm giữa tác giả bức ảnh lịch chụp chùa Tây Phương và các nhân vật trong bức ảnh đó, chỉ thiếu vắng giáo sư Trần Quốc Vượng- ông đã về cõi vĩnh hằng mấy năm trước... 

    Mấy cô gái trong bức ảnh lịch của Vietnamtourism cách đây hơn ba chục năm kể lại rằng: đó là lần đầu tiên họ được tới thăm chùa Tây Phương, và cũng lần đầu tiên được gặp mặt ông sử học nổi danh, được tận tai nghe ông giảng giải về chùa Tây Phương và về đạo Phật Việt Nam. Trừ người mặc áo hồng (Nguyễn Thị Bích Ngọc) có biết ông, vì cô là học trò yêu của vợ ông- cô giáo Loan dạy tiếng Anh ở trường cấp ba Trưng Vương Hà Nội. Cả ba cô gái khi ấy đều là công nhân của nhà máy dệt Minh Khai, tuổi mới ngoài đôi mươi, chưa ai có gia đình, chuyện yêu đương thì cũng chỉ là mưa bóng mây...
    Hôm đó là vào một sớm tháng tư năm 1978, ba cô thợ may mượn áo dài lên chùa Tây Phương theo yêu cầu của một nhà nhiếp ảnh để chụp lịch. Đang ngẩn ngơ dạo bước ngắm cảnh, tìm góc chụp, thì cả nhóm bắt gặp một người đàn ông trạc năm mươi tuổi nhưng tác phong rất trẻ trung, mặc áo phông vàng, đang say sưa giảng giải điều gì đó cho hơn chục nam nữ thanh niên đang vây quanh. Bích Ngọc chợt nhận ra ông, níu tay các bạn nói khẽ: "Gíao sư Trần Quốc Vượng, trưởng khoa sử đại học tổng hợp đấy!" Nhưng chắc hẳn thông tin đó không gây được ấn tượng nào đáng kể đối với các cô gái đang lo trang điểm và sửa sang áo sống trước khi ống kính hoạt động...Còn nhà nhiếp ảnh, trong lúc chạy tới lui tìm góc chụp, chợt phát hiện ra chiếc áo màu vàng kia thì sướng rơn. "Trời, màu áo dài của các em mà có màu mơ chín và màu đạo Phật kia đứng cạnh thì quá nổi!" Bích Ngọc đợi khi GS uống nước nghỉ ngơi đã tới ông để chào, và đặt vấn đề nhờ giúp. Bản tính là người lịch thiệp, có máu lãng tử, lại trước một cô gái trẻ - học trò của vợ mình, vị giáo sư vui vẻ nhận lời. Dĩ nhiên, ông đã tuân theo sự bố trí, tôn trọng nghề nghiệp của nghệ sĩ nhiếp ảnh...
    Nhưng sau khi công việc sáng tác kia hoàn thành, thì tới lượt "máu nghề nghiệp" của vị giáo sư nổi lên; dường như ông không chịu được việc chỉ đơn thuần làm "người mẫu" đứng chỉ tay lên mái chùa để "diễn"- mà ông muốn giảng giải thật sự cho những người mẫu không chuyên kia, và cho cả anh nghệ sĩ cầm máy ảnh, về những gì ông đã khảo sát, đã nghiền ngẫm về ngôi chùa đặc sắc xứ Đoài. Và thế là ông đã nói say sưa. Ông lại chỉ tay lên những mái chùa, nơi có những góc đao cong vút, hình thành một không gian khoáng đạt cho thế giới cực lạc, cõi niết bàn, chốn tu luyện của thần tiên.... Ông cho biết rằng: tường của chùa xây toàn bằng gạch bát Tràng nung đỏ, để trần, tạo một không khí mộc mạc, lại điểm những của sổ tròn với biểu tượng sắc -không của Phật giáo. Còn hơn 80 pho tượng gỗ trong chùa được giới chuyên môn xếp vào loại bậc nhất về nghệ thuật tạc tượng cổ ở nước ta, và chủ yếu là do những người nghệ nhân Chàng Sơn huyện Thạch Thất tạo nên...  
    Trừ vị giáo sư ra, cố nhiên, không một ai trong số người tạo ra bức ảnh đó sau này có liên quan gì đến nghề nghiệp sử học; song, lòng nhiệt huyết cùng sự uyên thâm sắc sảo của vị giáo sư đã in hằn trong tâm trí mọi người. Ông đã tạo ra một nguồn cảm hứng lịch sử đặc biệt trong lòng những cô gái vừa rời trường phổ thông chưa lâu- nơi mà môn lịch sử thường chỉ là một mớ số liệu và sự kiện khô khan đến phát ngán phục vụ cho thi cử...Và bản thân vị giáo sư đáng kính mà sự thuyết phục tự nhiên từ phong thái đến uy lực về kiến thức đó đã vô tình trở thành một nguồn sử liệu quý trong dân gian...
    Chỉ một năm sau, "nguồn sử liệu dân gian" đó- ba cô bạn thân thợ may đã chia tay mỗi người một ngả đi hợp tác lao động. Nguyễn Thị Bích Ngọc đi CHDC Đức. Dương Thị Nhận (người áo hoa) và Đoàn Thị Hạnh (ngườì áo xanh) đi Liên Xô (cũ)- nhưng ở hai vùng cách xa nhau. Từng ấy năm tháng, sau bao biến cố của thời cuộc, long đong, mất mát, khổ đau không ít, họ giờ đều đã có một cuộc sống tạm bình ổn ở Hà Nội, đều đã lên chức bà. Riêng chị Hạnh thì số phận khá khắc nghiệt: chồng và chị gái bị biển cuốn trôi trong một kỳ đi nghỉ mát, một mình nuôi ba đứa con thơ trưởng thành- cũng vẫn chỉ bằng nghề thợ may từ ngày về nước. Chị Nhận và chị Ngọc cũng ít gặp may mắn trong hạnh phúc gia đình...Nhưng họ đã vượt lên được sóng gió bất hạnh, để sống, để yêu thương, để nuôi dạy con cháu, và để lưu giữ mãi những kỷ niệm đẹp thời thanh xuân... Chị Ngọc đã bước vào con đường làm thơ, là thành viên của các CLB thơ Tháp Bút, Tầm Xuân, và đã có nhiều bài thơ in trên sách báo. Chị Nhận và chị Hạnh thường tổ chức những cuộc picnic, tham quan cùng con cháu, bè bạn ở nhiều nơi... Tình cờ, các chị gặp lại nhau cách đây một năm, tay bắt mặt mừng. Nhưng tấm ảnh lịch Chùa Tây Phương thì chỉ mỗi mình chị Ngọc giữ được, ép platich cẩn thận. Khi tác giả của nó- hiện đang sống ở phố HCM ra Hà Nội chơi mấy tháng trước, được thấy bức ảnh thì mừng rỡ, anh mượn lại chị Ngọc... Trước ngày giải phóng Thủ đô, anh bay ra, mang theo mấy tấm ảnh in bằng giấy lụa khổ lớn để tặng lại các cô người mẫu của mình. Họ gặp lại nhau giữa không khí náo nhiệt bên hồ Gươm. Họ thích thú ôn lại cuộc hành hương về Tây Phương vất vả ra làm sao: đi tàu điện từ Ô Chợ Dừa vào bến xe Hà Đông, rồi từ Hà Đông chờ xe đi chùa Tây Phương. Nhưng tới khi về thì không có ô tô, họ phải đi bộ suốt chặng đường mấy chục cây số. Sau một đoạn dài, chị Ngọc đi nhờ được xe đạp của một anh bộ đội, ôm theo chân máy ảnh... Và trong biết bao kỷ niệm khó quên đó, họ không thể không nhắc tới giáo sư Trần Quốc Vượng cùng bài học sinh động về lịch sử mà ông đã thổi vào trái tim non trẻ của họ, và nó như được nhân lên khi họ đứng trước rừng cờ hoa, biểu ngữ và biển người đang rừng rực niềm hứng khởi ngày Đại lễ...
    Cũng cần nói thêm về tác giả bức ảnh: nghệ sĩ Phùng Quốc Phiên. Ngày ấy, anh công tác tại Tổng cục Du lịch VN, có trách nhiệm xây dựng một cuốn lịch cho Vietnamtourism. Thời kỳ đó, phim ảnh màu còn rất hiếm, nhưng anh thì được chụp phim màu loại "xịn" nhất- phim Kodak, lại là phim Slai six-six (phim dương bản 6x6mm), chụp bằng máy Rollex của dân chuyên nghiệp đầu bảng khi ấy nhằm tạo ra những bức ảnh chất lượng cao, với mục đích quảng bá du lịch nước ta ra thế giới... Bức ảnh lịch này có thể nói là một trong những tác phẩm nhiếp ảnh thành công nhất về đề tài thắng cảnh chùa Tây Phương (huyện Thạch Thất, tỉnh Hà Tây cũ, nay thuộc về Hà Nội). Hiện Phùng Quốc Phiên không cầm máy nữa, đúng hơn là anh chỉ dùng máy ảnh du lịch để ghi lại kỷ niệm- mà một trong những kỷ niệm đẹp nhất của đời một nghệ sĩ nhiếp ảnh là anh được gặp lại những người, những cảnh, những tâm tình của hơn ba mươi năm về trước, ở ngay giữa Thành phố vì Hòa Bình, trong một ngày chỉ nghìn năm mới có... 
(Đạo diễn điện ảnh, nhà báo) 
© Tác giả giữ bản quyền.   
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ TP. Hà Nội ngày 17.8.2015   
Xin Vui Lòng Ghi Rõ nguồn VanDanViet Khi Trích Đăng Lại.   
_______________________________________________    
  




Read more…

Tập bao nhiêu rồi của chuyện đạo văn? – Vũ Đình Ninh (VanDanViet)

17:54 |
Năm ngoái, nhân có bài viết của Lê Thọ Bình viết về Nguyễn Hữu Đang, tôi đã phát hiện ra trong bài viết đó đã copy một đoạn rất dài của bạn tôi- đạo diễn nhà báo Mai An Nguyễn Anh Tuấn, từng đăng trên trang của tôi là vandanviet (với tên: Cuốn từ điển bách khoa của ông Nguyễn Hữu Đang
 
TẬP BAO NHIÊU RỒI CỦA CHUYỆN ĐẠO VĂN?
    Năm ngoái, nhân có bài viết của Lê Thọ Bình viết về Nguyễn Hữu Đang, tôi đã phát hiện ra trong bài viết đó đã copy một đoạn rất dài của bạn tôi- đạo diễn nhà báo Mai An Nguyễn Anh Tuấn, từng đăng trên trang của tôi là vandanviet (với tên: Cuốn từ điển bách khoa của ông Nguyễn Hữu Đang:  
    Và cả trên trang nha tho nguyen trong tao (với tên: Kỷ niệm với người đi trước thời đại: https://nhatho nguyen trong tao.wordpress.com /2012/12/05/ky-niem-voi-nguoi-di-truoc-thoi-dai-nguyen-huu-dang/), và một số trang mạng khác. Sau đó, tôi có viết bài: “Thế này có phải là đạo văn chăng?”đăng trên một vài trang mạng, nhiều người cũng đã biết chuyện và rất phẫn nộ. Ngày 15-8 năm nay, trên Teu.blog, tôi lại thấy xuất hiện cũng bài viết đó, với tên: “Nguyễn Hữu Đang: một bi kịch lớn”của Lê Thọ Bình trong mục “Ở căn hộ khu tập thể Nghĩa Đô”, theo link này: 
    Lê Thọ Bình tuy có sửa chữa cắt gọt đôi chút song vẫn giữ nguyên nhiều câu nhiều đoạn copy trong bài viết trên của bạn tôi! Thế là thế nào đây? Một trang mạng có uy tín như  Teu.blog mà cũng tiếp tay cho cái chuyện đáng buồn thế sao? Hay vô tình? Lần trước, tôi lịch sự mà hỏi: “Thế này có phải là đạo văn chăng?” Nhưng lần này, tôi buộc phải gọi đúng tên: đó là đạo văn trắng trợn! Lẽ ra, khi bị phát hiện năm ngoái, Lê Thọ Bình phải biết xấu hổ mà rút bài đó đi, hoặc cắt bỏ đoạn văn đạo, nhưng trong thời đại thông tin mạng này, ông ta cứ bất chấp tất cả! Tôi tự hỏi: một người có khá nhiều thông tin về cuộc đời ông Nguyễn Hữu Đang trong một bài viết cũng khá là công phu, sao lại phải “cố đấm ăn xôi“ cóp bằng được mấy đoạn văn đó của NAT? Nếu thấy hay, ông ta có thể mượn bằng cách cho trong ngoặc kép, và ghi rõ xuất xứ! Hay là Lê Thọ Bình cho rằng, bài viết của bạn tôi chẳng ai thèm đọc nên tự tin “thuổng” bằng được trong bài viết của mình mà không ai biết? Nếu quả như vậy, xin lỗi, ông thực là kẻ táng tận lương tâm! Và không may cho ông, bạn tôi lại là người đã viết nhiều bài về chân dung, về lý luận phê bình văn học nghệ thuật được nhiều báo viết và báo mạng đăng tải; điều này có hai khả năng xảy ra với ông: một là ếch ngồi đáy giếng, hai là biết mà cứ liều mạng! Tôi lại phải một lần nữa xin lỗi vì đã không ghìm nổi sự tức giận trước thói đạo văn của một tác giả đã dám viết về một nhân cách cao quý như cụ Nguyễn Hữu Đang!  
    Than ôi! Thực đáng buồn và đáng giận! Chuyện đạo văn nhiều tập biết đến bao giờ mới chấm dứt?!
Vũ Đình Ninh (Chủ nhiệm VanDanViet)

VanDanViet Cập nhật ngày 15/08/2015 



Read more…

Tấm lòng Đại tướng Võ Nguyên Giáp với Danh Sơn Yên Tử – Bài viết Ngô Ngọc Ảnh

18:53 |
Thứ năm - 31/10/2013 09:35
Để ghi nhớ tấm lòng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nguyên Tổng tư lệnh Quân đội Nhân dân Việt Nam đã tặng Danh sơn Yên Tử một cây Bồ Đề, Ban quản lý Yên Tử lập dựng bia đá với nội dung "Cây Bồ Đề Đại tướng Võ Nguyên Giáp tặng Danh sơn Yên Tử ngày 2 tháng 8 năm 2008". Đây là tấm bia đá nhằm ghi lại tấm lòng trượng nghĩa của một vị tướng tài danh chẳng những của Việt Nam mà còn của thế giới. Đó là niềm vinh dự tự hào của dân tộc ta, nhân dân ta, của đất nước ta nói chung và Danh sơn Yên Tử nói riêng. Cây Bồ Đề của Đại tướng Võ Nguyên Giáp tặng Danh sơn Yên Tử mang ý nghĩa sâu sắc, nhắn nhủ các thế hệ hôm nay và mai sau hãy đem "trí tuệ" và lòng "từ bi hỷ xả" mà yêu thương con người ...
 
Thông tin cá nhân: (VanDanViet)     
Tác giả Ngô Ngọc Ảnh    
Ban Quản Lý Yên Tử   
_______     
 
TẤM LÒNG ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP VỚI DANH SƠN YÊN TỬ  
 
    Để ghi nhớ tấm lòng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nguyên Tổng tư lệnh Quân đội Nhân dân Việt Nam đã tặng Danh sơn Yên Tử một cây Bồ Đề, Ban quản lý Yên Tử lập dựng bia đá với nội dung "Cây Bồ Đề Đại tướng Võ Nguyên Giáp tặng Danh sơn Yên Tử ngày 2 tháng 8 năm 2008". Đây là tấm bia đá nhằm ghi lại tấm lòng trượng nghĩa của một vị tướng tài danh chẳng những của Việt Nam mà còn của thế giới. Đó là niềm vinh dự tự hào của dân tộc ta, nhân dân ta, của đất nước ta nói chung và Danh sơn Yên Tử nói riêng.
    Cây Bồ Đề của Đại tướng Võ Nguyên Giáp tặng Danh sơn Yên Tử mang ý nghĩa sâu sắc, nhắn nhủ các thế hệ hôm nay và mai sau hãy đem "trí tuệ" và lòng "từ bi hỷ xả" mà yêu thương con người và cuộc sống, dũng cảm chống lại mọi "tham sân si" để giác ngộ những lẽ đời nhân văn cao cả, để đạt được sự trường tồn của tâm linh và giác ngộ.
    Những người có trách nhiệm dựng bia đã đặt ra cho mình các yêu cầu nghiêm ngặt. Đường nét bia phải cổ kính mang đậm truyền thống văn hóa của Dân tộc Việt Nam. Kích thước, hoa văn trang trí phải có ý nghĩa sâu sắc về lịch sử văn hóa tính nhân văn cao cả, gắn với thân thế sự nghiệp của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
    Kích thước bia đã được chọn như sau: Chiều cao thân bia là 0,96m; chiều rộng 0,54m; chiều dầy 0,11m. Đỉnh bia rộng nhất 0,16m có họa tiết "Song long chầu nguyệt ". Hai góc trên bia hoa văn "Tùng, Trúc Yên Tử đan sen". Đường viền hoa văn là lá cúc ở 03 mặt (phía trên và hai bên rộng 0,05m). Đường trang trí phía dưới là hoa văn sóng nước Đời Nhà Trần gắn với bông hoa sen. Mặt phẳng trong lòng thân bia để khắc chữ có chiều cao 0,68m; chiều rộng 0,44m. Bệ bia hình tượng Rùa theo thế tam cấp có khắc những cánh hoa sen và hoa văn sóng nước đời nhà Trần, biểu hiện sự trường tồn, sự thanh khiết và sức mạnh đoàn kết của con người nói chung của Dân tộc Việt Nam nói riêng trong lịch sử dựng nước và giữ nước. Kích thước bệ bia: Chiều dài  0,75m: chiều rộng: 0,44m: chiều cao: 0,21m.
    Các con số trong bia đã được lựa chọn đầy ý nghĩa sâu xa. Số 96 biểu thị tuổi của Đại tướng năm tặng Danh sơn Yên Tử cây Bồ Đề cùng với tấm lòng đại nghĩa, thủy chung son sắt đối với Tổ quốc, nhân dân và cách mạng. Đồng thời cũng là biểu hiện cho sự trường tôn của lịch sử Điện Biên Phủ gắn với cuộc đời của Đại tướng( 96=9*6=54=5+4=9).
    Số 54 biểu thị năm 1954, năm chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy Năm châu chấn động địa cầu, kết thúc cuộc kháng chiến kéo dài tới 9 năm dưới sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ với phương châm "toàn dân, toàn diện, trường kỳ, gian khổ nhưng nhất định thắng lợi". Đại tướng Võ Nguyên Giáp là Tổng chỉ huy chiến dịch Điện Biên Phủ. Chiến thắng Điện Biên Phủ đã mở ra bước ngoặt trong Hội nghị Geneve về hòa bình ở Đông Dương và mở đầu sự sụp đổ của Chủ nghĩa thực dân kiểu cũ trên toàn thế giới.
    Số 44 biểu thị năm 1944, năm ra đời của Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân với 34 chiến sỹ do Đại tướng Võ Nguyên Giáp thành lập và chỉ huy- là tiền thân của Quân đội nhân dân Việt Nam, mở đầu bằng chiến thắng Phay Khắt, Nà Ngần.
    Số 68 biểu thị năm 1968, năm quân và dân Miền Nam đồng loạt nổi dậy tổng tiến công mùa xuân Mậu Thân, giáng một đòn sấm sét vào đầu Mỹ Ngụy, buộc Đế quốc Mỹ phải ngừng leo tháng bắn phá Miền Bắc. Hội nghị Paris về cuộc chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam được mở ra.
    Số 75 biểu thị năm 1975 năm của cuộc tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân Ất Mão của quân và dân Miền Nam kết thúc thắng lợi bằng chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Đất nước ta được hòa bình thống nhất, cả nước bước vào giai đoạn cách mạng mới: "Xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam Xã hội chủ nghĩa".
    Thắng lợi mùa xuân 1975 mở đầu sự sụp đổ của Chủ nghĩa thực dân kiểu mới trên toàn thế giới.
    Số 21 biểu thị cho sự bền vững thiêng liêng, trang trọng và uy nghiêm đồng thời thể hiện ý nghĩa sâu sắc của thời kỳ lịch sử cách mạng của đất nước ta dưới sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ, nhân dân ta đã thực hiện hai nhiệm vụ cách mạng chiến lược đó là  "Xây dựng chủ nghĩa xã hội ở Miền Bắc tiếp tục đấu tranh giải phóng Miền Nam, thống nhất Tổ quốc" từ năm 1954 đến 1975.
    Số 11 biểu thị năm 1911, là năm sinh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Số 11 gợi nhớ về làng An Xá, xã Lộc Thủy huyện Lệ Thủy tỉnh Quảng Bình là nguồn cội quê hương của Đại tướng.
    Các hoa văn họa tiết trong bia cũng ẩn chứa những ý nghĩa sâu xa. Trên đỉnh bia hình tượng "song long chầu nguyệt" biểu thị sự giao hòa âm dương, sức mạnh của đất trời, vũ trụ và con người, một nét văn hóa truyền thống của Phương Đông. Đường viền trang trí hoa văn lá Cúc, lá Tùng, lá Trúc Yên Tử và hoa Sen biểu thị nét đẹp thanh tao trượng nghĩa, trang nghiêm trung thực, tâm hồn tư tưởng " từ bi hỷ xả" cùng trí tuệ và lòng bác ái tỏa sáng muôn nơi.
    Đường hoa văn sóng nước Đời Nhà Trần được chọn bởi khi nói đến "thủy" là nói đến cội nguồn.
    Sóng nước Bạch Đằng giang gợi lại những chiến công hiển hách của Đời Nhà Trần đánh thắng đế quốc Nguyên-Mông khét tiếng thiện chiến và tàn bạo. Việc chọn hoa văn sóng nước Đời Nhà Trần khắc vào bia"Cây Bồ Đề Đại tướng Võ Nguyên Giáp tặng Danh sơn Yên Tử, ngày 2 tháng 8 năm 2008 " hoàn toàn không phải việc ngẫu nhiên.
    Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn vị danh tướng tài giỏi ba lần đánh bại quân Nguyên Mông - đội quân mạnh nhất thế giới thống trị gần như toàn bộ Châu Á và phần lớn Châu Âu thế kỷ XII - XIII. Đại tướng Võ Nguyên Giáp- Đại tướng Quân Đội Nhân dân Việt Nam, người chỉ huy tài giỏi với những chiến công vĩ đại đánh thắng thực dân Pháp và đế quốc Mỹ.
    Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn và Đại tướng Võ Nguyên Giáp là hai vị tướng tài giỏi trong lịch sử dân tộc Việt Nam và được thế giới khâm phục kính trọng.
    Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã chọn Danh sơn Yên Tử là nơi tặng cây Bồ Đề, bởi nơi đây Đức Vua Phật Hoàng Trần Nhân Tông đã sáng lập ra thiền phái Trúc Lâm Yên Tử- Đạo Phật của Việt Nam.
    Trong suốt chiều dài lịch sử đến nay, Yên Tử luôn là một miền đất linh thiêng trong tâm linh người Việt và đã trở thành một trong những chiến khu lẫy lừng trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.
    Ban quản lý Yên Tử và tăng, ni phật tử, du khách thập phương cùng núi rừng hùng vĩ nguyện chăm sóc cây Bồ Đề của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp mãi mãi xanh tươi ở chốn Tổ Trúc Lâm Yên Tử linh thiêng.
    Ý nghĩa bia đá "Cây Bồ Đề Đại tướng Võ Nguyên Giáp tặng Danh sơn Yên Tử, ngày 2 tháng 8 năm 2008" mà Ban quản lý Yên Tử tôn dựng như một nén tâm hương thành kính tưởng niệm,tri ân Đại Tướng Võ Nguyên Giáp- Người anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam, Đại tướng của nhân dân, Người Anh hùng Dân tộc
Ban Quản Lý Yên Tử 
Gửi từ  
© Tác giả giữ bản quyền.   
. Cập nhật lại ngày 13.7.2015  
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Quảng Ninh ngày 31.10.2013   
Xin Vui Lòng Ghi Rõ nguồn VanDanViet Khi Trích Đăng Lại.   
_______________________________________________     
  




Read more…

Tin VHNT: Đưa Gió Qua Sông- Tập thơ mới nhiều cảm xúc của nhà thơ Phạm Đức Mạnh (TP.HCM)

19:33 |
VanDanViet: Tiếp nối các tập thơ: Đừng Theo Trăng Em Nhé – (NXB Hội Nhà văn - 2013), Đong Đầy Kỷ Niệm – (NXB Hội Nhà văn - 2013, Nếu Mai Không Còn Mẹ – (NXB Trẻ - 2014), Đưa Gió Qua Sông – là tập thơ thứ 4 của Nhà báo, nhà thơ Phạm Đức Mạnh.  
 
ĐƯA GIÓ QUA SÔNG- TẬP THƠ MỚI NHIỀU CẢM XÚC 
CỦA NHÀ THƠ PHẠM ĐỨC MẠNH   

    VanDanViet: Tiếp nối các tập thơ: Đừng Theo Trăng Em Nhé – (NXB Hội Nhà văn - 2013), Đong Đầy Kỷ Niệm – (NXB Hội Nhà văn - 2013, Nếu Mai Không Còn Mẹ – (NXB Trẻ - 2014), Đưa Gió Qua Sông – là tập thơ thứ 4 của Nhà báo, nhà thơ Phạm Đức Mạnh.  
    Đưa Gió Qua Sông – (NXB Hội Nhà văn - 2015) ấn hành 1.000 bản, khổ 13,5 x 20,5 cm, dày 111 trang, gồm 77 bài thơ được in trên giấy couche, thiết kế ấn tượng; nội dung mới lạ hơn những tập thơ trước. Mạch cảm xúc được kết nối đa chiều từ bài thơ đầu đến bài cuối.
    Đọc “Đưa Gió Qua Sông” bạn sẽ thấy nhẹ nhàng khi hướng về tâm, đạo; sự yêu thương nguồn cội, lòng hiếu thảo với mẹ cha; có những giây phút trẻ lại, đắm say trong màu tình yêu, hạnh phúc; thư giãn trong dòng kỷ niệm. Khi gấp lại tập thơ, dù còn những cay, đắng vây quanh mỗi ngày, nhưng điều chúng ta nhận ra cuộc đời thật đáng yêu, đáng sống, và ý nghĩa sống không chỉ cho mình mà còn cho tất cả mọi người.
    Bạn đọc có nhu cầu “Đưa Gió Qua Sông” lên tủ sách của mình (có chữ ký của tác giả), và làm món quà tinh thần tặng bạn bè yêu thơ, xin ghi rõ địa chỉ gửi qua Email: phamducmanh56@yahoo.com. Giá bìa của tập thơ: 80.000 đ.
    Số tài khoản: Phạm Đức Mạnh – 0331003895402 Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam – Chi nhánh Bến Thành, TP.HCM.
    Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
 
. Cập nhật ngày 09.7.2015   
Xin Vui Lòng Ghi Rõ nguồn VanDanViet Khi Trích Đăng Lại.   
_______________________________________________    

  
Read more…