Trang Văn Thơ Việt Nam

KHI NÀNG GIÓ LẢ LƠI - Thơ Trần Trọng Hưng

14:42 |



Đôi mắt gió nghìn thu chưa tắt lửa
Cháy điên cuồng trong những khúc tình thơ
Đốt hồn ta hoang hoải dưới sương mờ
Nên ảo ảnh khói mơ trần trụi nhé!
Hỡi nàng gió ta là người trần thế
Cớ sao nàng huyễn hoặc cho lòng ta
Triền sông trôi ve vuốt đôi gò hoa
Miên man dậy cả sóng triều lơ lửng.
Đôi chân ta vụng về tìm chỗ đứng
Bởi khạo khờ run rẩy trước môi xinh
Bởi đam mê vồ vập phút phiêu linh
Nên ngộp quá trái tim ta say gió.
Nàng từ đâu? Cớ sao luôn bỏ ngõ
Cả lời thơ rạo rực tiếng mọc mời
Cho ngìn năm ta dại dột khôn nguôi
Yêu luôn cả bóng vãng lai hư thực.


T.T.H
Read more…

MỜI EM VỀ QUÊ ANH XỨ NGHỆ - Thơ Trần Trọng Hưng

15:00 |

(viết cho những ai yêu và chưa từng yêu xứ Nghệ)

Mời em về nghe một khúc dân ca
Câu ví dặm đậm đà thương xứ Nghệ
Quê hương ơi bốn mùa chân chất thế
Đi khắp xứ người nhưng đâu dễ quên.

Gừng cay, muối mặn, nón lá thương em
Mảnh đất cằn sinh con người mộc mạc
Bát nước chè xanh trưa hè nắng khát
Giọng ân tình sao nhớ quá đi thôi.

Mời em về thăm mảnh đất quê tôi
Khi thu sang ngoài đồng thơm cuống rạ
Nắng vàng chanh, gái quê hồng đôi má
Sang mùa đông thương mẹ cấy lưng còng.

Mời em về thăm một nét xuân trong
Nơi hoa cỏ chen mình trong sương trắng
Cánh rừng xanh suốt bốn mùa lẵng lặng
Như con người lớn từ trong bão dông.

Em có về quê mẹ với anh không?
Nghe thương quá câu ngoan hiền dâu rể
Em bằng lòng, anh vui nhất trần thế
Có em về xứ Nghệ rộn ràng hơn.

T.T.H (Nghệ An)

Read more…