Tôi nhớ thời còn bé, tôi hay dậy rất sớm và ăn sáng cùng gia đình, sau đó bố sẽ đưa tôi đến trường. Nhưng từ khi vào đại học, thói quen đó không còn giữ được nữa vì tôi thường dậy muộn hơn mọi người. Tôi hay thức đêm để làm tiểu luận, để lên mạng chat chit với bạn bè nên khi tôi mở mắt đón ngày mới thì bố và anh trai đã đi làm, mẹ tôi đi chợ, còn tôi sẽ ngồi nhâm nhi tách cà phê sữa một mình.
Thời gian đầu, bố tôi hơi cằn nhằn và có phần không vui. Ông vốn là người Nhật, bữa ăn gia đình với ông rất quan trọng. Bố từng nói rằng bữa cơm sum họp sẽ khiến mọi người gần nhau hơn, hiểu nhau hơn và đặc biệt là sẽ tiếp thêm nhiều niềm vui cho nhau. Nhưng rồi sau đó, phần vì nói mãi không xong, phần vì bố khá nuông chiều tôi – cô con gái út của ông và phần vì lịch học không thường xuyên nên khó mà “bắt” tôi giữ nếp sinh hoạt như xưa. Vậy là gia đình tôi không còn ăn chung với nhau nữa.
Thay vào đó, mỗi sáng thức giấc, tôi bước xuống bếp và giở lồng bàn ra, trong đó luôn có sẵn mẩu bánh mì cùng cái trứng ốp la mà bố đã chiên. Không phải sáng nào tôi cũng ăn trứng nhưng nếu không phải là cái ốp la thì cũng sẽ là một tô cháo hay gói mì gì đó mà bố mua cho từ sớm – lúc ông đi lấy báo. Mẹ tôi hay càm ràm: “Con gái lớn rồi mà ông làm như còn nhỏ dại không bằng. Phải để nó tự làm đi chứ! Rồi miết tới trưa nó mới dậy, nguội ngắt nguội ngơ, ăn gì nữa…” Nhưng bố mặc lời mẹ nói và vẫn giữ thói quen như vậy.
Thật ra, khi lớn dần lên thì những cuộc đối thoại với bố mẹ sẽ ít dần đi, thời gian ngồi chung mâm cơm cũng không còn nhiều, nhưng bằng một cách nào đó, tình yêu vẫn hiện diện. Như bố tôi chẳng hạn, ông hay chiên cái trứng ốp la mỗi sáng cho tôi, như thay cho một thông điệp rằng: Bố luôn quan tâm và thương yêu con gái. Vì thế, cũng như một thói quen, khi thức giấc, bước xuống bếp, tôi luôn giở cái lồng bàn đầu tiên, để kiếm cái ốp la bố chiên cho hay bất cứ thứ gì khác mà bố mua sẵn. Mẹ nói đúng, lúc tôi dậy thì cái trứng đã nguội và hơi ỉu, nhưng dù thế, tôi vẫn vét sạch trơn.
Mọi chuyện cứ bình thường và êm đẹp như thế, cho đến khi bố mẹ tuyên bố chia tay nhau sau nhiều năm tháng gắn bó. Họ chia tay trong nhẹ nhàng, nhẹ nhàng tới mức tất cả mọi người đều bất ngờ. Bởi chẳng ai nghĩ một gia đình trọn vẹn là thế, yêu thương nhau là thế, hạnh phúc là thế mà lại có thể tan vỡ. Chính tôi cũng không dám tưởng tượng ra điều đó.
Tối hôm ấy, sau bữa cơm, bố mẹ gọi anh em tôi đến và nói về chuyện chia tay. Tôi sốc không thốt nên lời. Những cảm xúc lẫn lộn đan xen, rớt dài trong tôi và sau đó là sự đau đớn đến tột cùng. Tôi im lặng bỏ lên phòng riêng, tự trấn an rằng đó chỉ là một trò đùa, chỉ là bố mẹ muốn thử hai anh em tôi thôi. Nhưng khi đã khóa kín cửa – chỉ còn mỗi mình tôi, thì tôi lại… khóc. Tôi chợt nhận ra, có lẽ sự vô tâm của một con bé vốn được cưng chiều, đã khiến tôi không cảm nhận được những cơn sóng ngầm dữ dội đang diễn ra trong gia đình mình bấy lâu. Cho đến khi nó lặng lẽ đặt dấu chấm hết…
Đêm đó, tôi không ngủ. Bố tôi không ngủ và hình như mẹ tôi cũng vậy. Sáng ra, khi tôi thức giấc, bố đã đi đâu đó. Mẹ ngồi cheo queo trên chiếc so-pha, buồn bã… Anh tôi bình tĩnh hơn, anh bỏ đi nguyên một ngày dài và chiều tối quay về ôm lấy mẹ. Còn tôi, hoàn toàn kiệt sức, chẳng biết làm gì hơn ngoài việc gặm nhấm nỗi mất mát của riêng tôi, như thể vừa có ai đó xé mất một mảng lớn trong tâm hồn…
Mọi việc diễn ra nhanh chóng. Căn nhà của chúng tôi được rao bán. Tôi ở với bố trong căn hộ nhỏ. Và anh tôi ở cùng mẹ. Cứ như tất cả đã được chuẩn bị và dàn xếp sẵn. Bởi ngay từ nhỏ, tôi gần bố nhiều hơn và anh tôi thì lại hay tâm sự với mẹ.
Thỉnh thoảng, cuối tuần hay nghỉ lễ, bố chở tôi đến thăm mẹ và ngược lại. Bố mẹ nói chuyện với nhau rất vui, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Điều đó làm tôi không tài nào tin được chúng tôi đã bị chia rẽ. Vậy nên tôi chọn cách phản kháng.
Bố xin công ty đi làm muộn hơn để được ăn sáng cùng tôi. Mỗi khi thức giấc, tôi đều thấy bố ngồi ở bàn chờ sẵn. Nhưng chỉ diễn ra được tuần đầu tiên. Những ngày sau, tôi viện lí do học khuya hoặc này kia rồi ngủ vùi mãi tới trưa, để bố không phải chờ nữa. Quả nhiên, bố tôi không đợi được vì công việc của ông không cho phép. Nhưng thói quen chiên cho tôi cái trứng ốp la vẫn giữ như xưa. Chỉ khác một điều rằng tôi không còn ăn chúng nữa. Chẳng phải tôi ngán món trứng mà tôi muốn cho bố biết tôi đang giận ông, dù thực lòng chính tôi cũng không biết tôi giận ông vì lẽ gì. Chỉ là tôi không thể nào tin vào chuyện bố mẹ đã không còn thương nhau. Tôi biết, mỗi chiều đi làm về, giở cái lồng bàn ra và thấy đĩa trứng còn nguyên, ông sẽ thở dài, sẽ buồn nhiều lắm. Biết là vậy, nhưng không rõ điều gì đã khiến một đứa con gái vốn rất thương bố thì bây giờ lại đi chọn cách làm cho ông đau lòng…
“Út lớn rồi, tự lo cho mình được. Bố mẹ có nỗi khổ tâm riêng. Út đừng cứng đầu nữa…” – Anh tôi gọi điện nhắc nhở.
“Anh biết gì mà nói!” – Tôi gằn giọng, rồi cúp máy. Hung hăng là thế, vậy mà khi nhớ về những tối cả nhà ngồi xem phim chung với nhau, tôi lại bật khóc…
Những lần nói chuyện của bố con tôi ít hẳn đi. Tôi luôn có lí do chính đáng để về trễ, để không ăn cơm nhà, đúng hơn là tôi tránh mặt bố. Nhiều lần về nhà thấy cái trứng ốp la còn nguyên si, bố gọi tôi, hỏi “Sao con không ăn trứng mà bỏ hoài vậy?”. Tôi vòng vèo vì thế này, tại thế nọ, “Sáng ra dậy trễ nên con chạy đến trường ăn luôn” hay “Nhỏ bạn qua rủ đi ăn sáng với nó cho vui!”. Từ lần ấy, bố không còn chiên trứng đặt sẵn lên bàn cho tôi nữa. Nhưng theo thói quen, mỗi sáng cứ thức dậy là tôi lại chạy xuống bếp giở lồng bàn, thấy trống trơ, tự dưng tôi nghe lạnh hai bên má, trách bố thật kì cục!...
Những ngày này, Dương hay chở tôi đi hóng gió cho khuây khỏa. Tôi đã lên sẵn kế hoạch đưa Dương về ra mắt với bố mẹ, nhưng chưa kịp thực hiện thì gia đình đã tan vỡ. Kế hoạch bị hoãn lại vô thời hạn. Tôi biết Dương buồn lắm. Chẳng là anh không nói ra vì anh không muốn trút thêm phiền muộn vào bộ mặt thảm não của tôi thôi…
Có lần, Dương sang đón tôi đi ăn sáng. Thấy đĩa trứng trên bàn, anh hỏi tôi sao lại bỏ phí như thế, nhưng tôi không trả lời, chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Nhiều lúc, tôi kêu Dương chở tôi đi đâu đó thật xa, khuya rồi hãy về, anh ngập ngừng hỏi: “Em để bố ăn cơm một mình à?”. Tôi lặng thinh, anh nén tiếng thở dài rồi cũng chở tôi đi. Tôi biết khi đưa tôi đi như thế này, anh rất lo lắng, nếu chẳng may bố tôi bắt gặp thì anh rất khó bề ăn nói, nhưng tôi mặc kệ. Đôi lúc, tôi thấy mình tự bao giờ trở nên ích kỉ, vô cảm và tàn nhẫn đến nhường nào…
Cuối tuần, tôi đến thăm mẹ, đi một mình. Mẹ vẫn bình thường, sống tốt hơn tôi nghĩ. Bà treo bức ảnh gia đình ở góc chính, giữa phòng khách.
Mẹ hỏi tôi nhiều điều, về ăn uống, về học tập, về cuộc sống… Tôi luôn trả lời mọi thứ đều ổn, dù sự thật, có sáu bữa thì hết năm bữa tôi ăn ở ngoài. Một ngày hai tư tiếng, bố con tôi gặp nhau chẳng được một giờ, có khi còn chẳng chạm mặt. Nhưng có lẽ mẹ biết hết, bởi bà hay nhìn tôi rồi thở dài.
Ăn trưa xong, tôi hỏi mẹ: “Sao bố mẹ chia tay nhau?”. “Yêu thương thì phải khiến con dễ chịu. Còn khi đã trở thành gánh nặng thì nên buông tay con ạ. Nếu cứ níu giữ thì còn tệ hơn…” – Mẹ bình thản thu dọn chén đĩa. “Sống cùng bố là gánh nặng với mẹ sao?” – Tôi bắt đầu bực mình trước câu trả lời thờ ơ của mẹ. “Lớn thêm tí nữa con sẽ hiểu.” – Mẹ cười hiền.
Lúc tôi về, mẹ đưa cho tôi hộp đồ ăn cùng đôi lời căn dặn: về nhà ăn cơm nhiều hơn, nói chuyện với bố nhiều hơn, quan tâm đến bố hơn nữa… Tôi tự hỏi nếu còn lo lắng cho bố như vậy, cớ sao lại chia tay?
Sự ức chế trong thời gian dài khiến tôi trở nên nóng tính và đa nghi. Tôi trút toàn bộ khó chịu sang Dương. Anh im lặng, chịu đựng tất cả. Khi tôi gắt gỏng vô cớ, anh thông cảm vì tôi đang trong tình trạng thật sự bất ổn. Khi tôi khóc, anh chẳng nói gì mà ôm chặt tôi. Anh làm tất cả những điều đó vì anh yêu tôi. Nhưng đến giai đoạn khác, anh bắt đầu phản kháng. Anh bảo anh cũng như tôi, cũng có những lo toan riêng, cũng rất mệt mỏi và tôi đừng như vậy nữa. Đột nhiên tôi thấy tủi thân, nghi ngờ anh có người khác. Cho đến một lần, tôi bắt gặp Dương cùng Sa – người yêu cũ của anh vào trong quán cà phê. Tôi thất vọng, chẳng thể nào kiềm chế được.
- Anh lừa dối em! – Tôi gắt lên trong vô vàn nước mắt.
- Em đừng thế! Mọi chuyện không như em nghĩ đâu, Sa sắp về Pháp sinh sống nên anh gặp để tạm biệt Sa thôi! – Giọng Dương vẫn bình tĩnh.
- Anh hết yêu em rồi! – Tôi khóc to hơn.
Tôi không biết mình mắc bệnh “hay khóc” từ khi nào. Và rồi tôi bắt đầu trách móc Dương, với đủ thứ tội lỗi mà tôi có thể gán cho anh lúc đó.
- Anh nghĩ mình nên tạm thời xa nhau một thời gian. Có lẽ em cần yên tĩnh. Cứ thế này thì không thể gọi là tình yêu được… - Anh buông tiếng thở dài và gác máy. Trong sự bất ngờ và hụt hẫng của tôi…
Tôi lê bước trên đường. Đầu óc trống rỗng. Tôi không biết mình đang nghĩ gì và làm gì. Tôi cáu gắt, nóng nảy, cho rằng ai cũng lừa dối mình, cũng ruồng bỏ mình…
Về đến nhà, tôi thấy phía trong bếp có một người phụ nữ rất đẹp đang nấu nướng. Ngoài bàn ăn, bố đang loay hoay dọn trái cây. Bất giác, tôi nghe tim mình vỡ vụn thêm lần nữa. Bố đang làm gì vậy? Vì người đàn bà này mà bố rời bỏ mẹ sao?
“Như về rồi đấy hở con!” – Bố tôi hồ hởi.
Người phụ nữ nghe tiếng cũng quay lại, gật đầu cười, chào tôi “Đây là bé Như sao? Chào Như nhé!”. Tôi im lặng. Cố nén tất cả vào trong và chạy thẳng một mạch vào phòng, nước mắt rơi theo từng bước chân. Đây không phải là lần đầu tiên tôi khóc nhưng là lần đầu tiên tất cả mọi thứ trong tôi tan biến hoàn toàn… Bên ngoài, bố gõ cửa gọi tôi, tôi không mở. Điện thoại reo lên từng hồi liên tục, tôi tháo pin ném luôn xuống sàn… Nỗi thất vọng, cảm giác mất mát khiến tôi sụp đổ thật sự…
Tôi thức dậy, đồng hồ chỉ tám giờ sáng. Cái chăn được đắp gọn ghẽ trên người tôi. Căn phòng bừa bộn sau bao ngày trở nên ngăn nắp. Chiếc điện thoại cũng được gắn pin lại và đặt yên vị trên bàn. Có lẽ đêm qua bố đã tìm cách mở khóa phòng để vào.
Ra khỏi phòng, tôi lại theo thói quen lần mò xuống bếp. Bố vẫn chưa đi làm. Ông đang cặm cụi chuẩn bị đồ ăn sáng. Tôi phát hiện bố gầy đi rất nhiều và mái tóc đã bạc hơn phân nửa. Tự dưng, tôi thấy thương bố vô cùng. Cảm giác quen quen khiến tôi chùng lại, lòng nghẹn đắng.
“Bố để con làm cho…” – Tôi bước lại gần. Nói khẽ.
Trong phút chốc, tôi thấy bố ngẩn người. Nhưng rồi, ông cười tươi: “Thôi để bố làm…”. Ngừng một lúc, ông tiếp: “Bố xin lỗi con chuyện hôm qua nha. Đó là bạn bố, lâu rồi đến thăm nên cô định trổ tài nấu nướng…”. “Con sai mà…” – Tôi thỏ thẻ.
Và rồi bữa sáng diễn ra trong êm đẹp. Dù rằng có một điều gì đó đã đổi thay, nhưng tôi biết lòng mình rất nhẹ nhõm. Đã lâu, tôi cứ sống trong định kiến và ích kỉ, để rồi làm “đau” chính mình và cả những người bên cạnh mình. Tôi nhắn tin cho Dương, xin lỗi anh về chuyện hôm qua, rồi gọi điện cho mẹ và anh, nói rằng tôi sẽ ổn.
Tối đó, tôi ăn cơm cùng bố. Bữa tối đúng nghĩa của bố con tôi từ ngày bố mẹ chia tay. Tôi tâm sự với bố về những chuyện đã xảy ra trong thời gian qua và cả chuyện của Dương nữa. Cảm giác yên bình trở lại bên tôi…
Tôi cũng thôi thắc mắc về lí do bố mẹ chia tay. Bởi đến một lúc nào đó, yêu thương sẽ dừng lại và khi ấy, phải buông tay để nó tự do bay về phương trời của riêng nó. Người ta đến với nhau bằng tình yêu và sự gắn bó lâu dài, nhưng chia tay, cho nhau lối đi riêng cũng là một cách để họ thể hiện tình yêu với nhau…Nhưng chắc chắn một điều rằng, tình yêu mà bố mẹ dành cho tôi sẽ không bao giờ là hữu hạn…
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm và nấu đồ ăn sáng. Tôi chiên hai cái trứng, một cho tôi và một cho bố. Đây là lần đầu tiên tôi nấu cho bố ăn sau rất nhiều lần bố đặt sẵn đĩa ốp la lên bàn cho tôi. Tôi gọi nó là: Ốp la yêu thương.
Yêu thương của ngày hôm qua, hôm nay và mãi mãi…
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét