Ghét giọt sương mãi đọng ở mi em
Trời không thương lại thêm vào chút muối
Sương vẫn đọng những khi em hờn tủi
Chảy thành dòng như bão lũ mùa mưa.
Sương chẳng tan kể cả lúc ban trưa
Khi nghèn nghẹn thốt lên từng tiếng nấc
Giọt sương ấy cứ đọng hoài mi mắt
Từng hạt tròn lăn xuống giận hờn em.
Sương cứ rơi - rơi bất kể ngày đêm
Ôi! Em ghét giọt sương này đến thế
Cứ hiện diện giữa đời em ngạo nghễ
Biết bao giờ tan biến giọt sương ơi!
M.L (Tây Ninh)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét