Chiều nay trong quán vắng
anh chợt nhớ tới một cuộc tình chưa kết
còn nguyên vẹn dấu tích một vết thương
Có mùa xuân nào đang đi lạc trên mái nhà
ngồi xuống nghe em ca bài vọng cổ
vườn trăng của mẹ – vườn cà của cha
Khúc hát nâng niu tháng ngày đi hoang
vội vã một giấc mơ tàn
buồn biết mấy dòng đời thân phận
Chiều có ghé thăm hỏi vết thương chưa lành lặn
và em… và anh… và mẹ… và tiếng khóc thì thầm…
mưa đêm đang về… thật… chậm.
M.Đ.T (TP. HCM)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét